Thế nhưng, mức độ trừng trị này vẫn chưa làm ta thỏa mãn.

Lâm Thanh Ca vẫn chưa phải chịu bất kỳ hình ph/ạt nào.

Ta bỏ tiền thuê người điều tra ả ở chợ đen, tìm ra hôn phu của Lâm Thanh Ca.

Hôn phu của ả là một thư sinh, tên là Chu Vũ Hành.

Ta hẹn gặp Chu Vũ Hành tại một quán trà.

Ta đi thẳng vào vấn đề, bày tỏ thân phận và kể lại đầu đuôi sự việc.

"Ta muốn cho chàng xem thứ này."

Ta đưa từng bức họa nhỏ cho chàng.

Trên tranh vẽ chính là cảnh Lý Giác và Lâm Thanh Ca tư tình trong tiệm ngọc.

Nhà bên cạnh ta trước kia có một thầy đồ, cha từng gửi ta đến học hỏi vài năm.

Ta biết mặt chữ, những bức họa đơn giản cũng biết vẽ vài nét.

Khi bắt quả tang chuyện của Lý Giác và Lâm Thanh Ca, ta đã ghi tạc trong lòng.

Sau khi về nhà, dựa vào trí nhớ mà vẽ lại dung mạo và hành động của đôi gian phu d/âm phụ, để dành làm quân bài phản kích sau này.

Ta lại lấy chiếc khăn tay bọc "vật đó" của Lý Giác ra, bày trước mặt chàng.

"Đây là của Lý Giác."

"Chúng chơi đùa quá trớn, chỗ đó đã bị thương tổn rồi."

Chu Vũ Hành xem xong, bàn tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, khớp xươ/ng kêu răng rắc.

"Đây... đây là chuyện từ khi nào?"

"Hai ngày trước."

"Không giấu gì chàng, ta và nhà họ Lâm đính ước đã năm năm, riêng tiền sính lễ đã tiêu tốn của nhà ta năm mươi lượng bạc."

"Đáng h/ận hơn là, ả vừa dùng lời lẽ ngon ngọt với ta, vừa lấy ta làm tấm bình phong."

"Mỗi lần ả làm việc ở tiệm ngọc xong, ta còn đến đón ả..."

"Ta nhất định phải tìm nhà họ Lâm đòi lại số sính lễ đã đưa."

Chu Vũ Hành nói xong liền sải bước rời khỏi quán trà.

Ta biết, bây giờ chưa phải lúc lôi kéo Chu Vũ Hành cùng phản kích.

Chàng vẫn chưa thực sự nhìn thấu sự hiểm á/c của lòng người.

Chẳng mấy ngày sau, Chu Vũ Hành chủ động liên lạc với ta.

Ta gần như không nhận ra chàng nữa.

Trước kia dù không phải là bậc anh tuấn xuất chúng, nhưng cũng đoan chính đàng hoàng.

Thế mà người trước mắt đây, má sưng tím, mắt trái m/áu bầm chưa tan, đi lại thì chân phải khập khiễng.

"Chu công tử... chàng bị sao thế này?"

Ta kinh ngạc đứng bật dậy.

Chu Vũ Hành nhìn ta, vành mắt đỏ hoe.

"Thẩm phu nhân... nương ta... nương ta đi rồi."

"Chuyện gì đã xảy ra? Chàng kể từ từ xem nào."

Chu Vũ Hành vai run bần bật, hồi lâu sau mới đ/ứt quãng kể lại đầu đuôi.

Hóa ra, ngày đó sau khi từ quán trà trở về, chàng liền đến nhà họ Lâm.

Yêu cầu họ trả lại sính lễ và hủy bỏ hôn ước.

Nhà họ Lâm không những không trả, ngược lại còn đổ vấy trách ngược.

"Nhà họ Chu các người nghèo rớt mồng tơi, lúc trước trèo cao với con gái Thanh Ca nhà ta, chúng ta còn chẳng chê trách."

"Giờ thì hay rồi, ngươi còn hỏi đòi sính lễ? Có giấy trắng mực đen không?"

Chu Vũ Hành lý lẽ đanh thép, nói con gái nhà họ Lâm làm ra chuyện đồi phong bại tục như thế, xét về tình về lý đều nên trả lại sính lễ.

Nhà họ Lâm thẹn quá hóa gi/ận, gọi mấy tên hàng xóm đến, đ/è chàng xuống sân đá/nh một trận tơi bời.

Cuối cùng Chu Vũ Hành bị ném ra ngoài như một con chó ch*t, toàn thân đầy m/áu.

Khi chàng được người ta khiêng về nhà, mẫu thân chàng đang đứng đợi ở cổng.

Chu mẫu góa chồng từ sớm, một mình tần tảo nuôi chàng khôn lớn.

Chắt bóp tiết kiệm mãi mới tích góp được số sính lễ đó, lòng đầy hy vọng con trai cưới được vợ hiền, rạng danh tổ tông.

Nhìn thấy con trai bị đá/nh ra nông nỗi ấy, Chu mẫu không thở nổi, ngất lịm tại chỗ.

Đến khi đại phu tới nơi, đã quá muộn.

"Nương ta... nương ta bị tức mà ch*t..."

Nước mắt Chu Vũ Hành rơi lã chã.

"Cả đời bà không được hưởng một ngày phúc, chỉ mong ta thành gia lập nghiệp... giờ thì... giờ thì..."

Chàng khóc không thành tiếng.

Ta đứng trước mặt chàng, lồng ngựk như bị đ/è bởi một tảng đ/á lớn.

Ta biết Lâm Thanh Ca không phải thứ tốt lành gì, nhưng không ngờ nhà họ Lâm lại tàn đ/ộc đến thế.

Chu Vũ Hành ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu.

"Ta muốn chúng phải trả giá bằng m/áu."

"Chúng ta hợp tác, phơi bày chuyện x/ấu xa của chúng ra thiên hạ, khiến chúng thân bại danh liệt, vĩnh viễn không bao giờ ngóc đầu lên được."

"Mối th/ù của nương chàng, ta sẽ cùng chàng báo."

Ta biết, từ nay về sau, chàng thư sinh bị dồn vào đường cùng này sẽ là lưỡi đ/ao sắc bén nhất.

Ngày hôm sau.

Thành Cô Tô bùng n/ổ.

Chu Vũ Hành biên soạn chuyện của Lý Giác và Lâm Thanh Ca thành một câu chuyện.

Thầy kể chuyện ở quán trà say sưa kể về "Mối tình phong lưu của thợ chạm ngọc và nữ đồ đệ".

Chàng còn viết cả vè, lưu truyền khắp đầu đường cuối ngõ.

【Thợ ngọc thành Cô Tô, thu đồ lên giường nằm.】

【Tạc ngọc ngàn vạn món, chẳng bằng tự gặp tai ương.】

Lý Giác vẫn nằm trong y quán, người ra kẻ vào đều bàn tán về chuyện của chàng và Lâm Thanh Ca.

【Thật là gh/ê t/ởm! Lại đi tạc thứ đó cho chính mình!】

【Nữ đồ đệ kia cũng là cam tâm tình nguyện, một bàn tay vỗ không kêu.】

【Sư phụ đây là vì nghệ thuật mà hiến thân? Hiến chính món đồ trên người mình sao?】

【Hắn không phải thợ tạc ngọc sao? Sao lại tự tạc mất chính mình rồi?】

Chàng sai người đến gọi ta, giọng nói r/un r/ẩy.

"Ngọc D/ao... những lời đồn bên ngoài... nàng nghe thấy chưa?"

"Nghe thấy rồi."

"Đó không phải là sự thật! Có kẻ h/ãm h/ại ta!"

"Phu quân, ta tin chàng."

Ta quay người rời khỏi y quán.

Lý Giác, tin chàng?

Tin chàng thì lợn nái cũng biết leo cây.

Ta chỉ đang đợi thời cơ tốt nhất, để kết liễu chàng trong một đò/n duy nhất.

Mẹ chồng Triệu Thúy Lan nghe thấy những lời đồn đại trên phố, lập tức cầm d/ao xông vào phòng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ tôi ân cần mát-xa suốt 16 năm, cho đến khi cha tôi đến và tái mặt: 'Nó không phải đang mát-xa cho con đâu!'

Chương 21
Cha nói căn nhà cũ ở quê bị dột, mùa xuân năm nay đã sửa một lần; cha bảo tre sau núi mọc tốt lắm, tiếc là chẳng có ai đốn; cha lại nói lưng của mẹ vẫn như cũ, cứ hễ trời mưa âm u là lại đau nhức.
2