Tôi xin nghỉ phép ba ngày, thế mà lại bị cô thực tập sinh đưa lên mạng bóc phốt.

"Lãnh đạo vô lương tâm! Thời tiết hơn bốn mươi độ, không những không có phụ cấp nóng, mà đến bát chè đậu xanh giải nhiệt cũng không có."

Tôi bảo cấp dưới đính chính giúp mình, họ nhìn tôi đầy khó xử:

"Đúng là không có thật mà, có gì để mà đính chính chứ?"

Vì áp lực dư luận, công ty phải chỉnh đốn ngay trong đêm.

Họ hủy bỏ khoản tiền thưởng 800 tệ mỗi tháng, thay bằng mức phụ cấp nóng thấp nhất là 300 tệ cùng với chè đậu xanh.

Họ lập tức hối h/ận.

Tôi bấm vào video.

Khung cảnh là môi trường làm việc của phòng chúng tôi.

Trên chỗ ngồi, ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại.

Giọng nói trong video là giọng nữ.

"Ai mà tin được, gặp phải lãnh đạo vô lương tâm rồi! Nắng nóng hơn bốn mươi độ, không có phụ cấp thì chớ, ngay cả chè đậu xanh giải nhiệt cũng không có."

"Đồng nghiệp chạy việc ngoài trời về, bị say nắng cũng chẳng dám xin nghỉ."

"Đây là lần đầu tiên tôi thấy một công ty vô nhân đạo đến thế."

Là cô thực tập sinh mới đến.

Lưu Nguyệt Bình mới vào làm được nửa tháng, ai nấy đều thấm thía tính cách của cô ta.

Cô ta cực kỳ cứng nhắc.

Việc gì cũng phải rạ/ch ròi đúng sai.

Ngày đầu mới đến, đồng nghiệp dạy cô ta làm báo cáo, cô ta đối chiếu từng chữ với quy định của công ty.

"Điều 37 quy định rõ ràng, định dạng báo cáo phải căn lề thống nhất, chị làm thế này là vi phạm quy trình."

Nhưng thực tế, cách làm mà người kia dạy vừa tiện vừa nhanh, là kinh nghiệm đúc kết được trong quá trình làm việc.

Kết quả là đồng nghiệp đó ngượng chín mặt, quay sang bảo với tôi là không kèm nổi cô ta.

Cô ta luôn đi làm đúng giờ, về đúng giấc.

Thường thì công việc chỉ còn bước hoàn thiện cuối cùng, cô ta cũng tuyệt đối không ở lại thêm một phút nào.

"Xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ phải tăng ca, công việc ngoài giờ làm tôi không chịu trách nhiệm."

Kết quả là người khác buộc phải làm nốt phần việc của cô ta, trở thành tăng ca bất đắc dĩ.

Điều đ/au đầu nhất là cô ta cực kỳ thiếu tinh tế trong các mối qu/an h/ệ xã hội.

Bình thường mọi người hay đùa giỡn với nhau, cô ta cứ phải nâng cao quan điểm để tranh luận cho ra lẽ.

Lâu dần, ai nấy đều cố tình tránh bắt chuyện với cô ta.

Tôi tức tốc quay lại công ty.

Thấy tôi về, mọi người có chút ngạc nhiên.

Tôi đi đến chỗ ngồi của Lưu Nguyệt Bình, cô ta đang cúi đầu nghịch điện thoại, hoàn toàn không thấy tôi.

Trên màn hình điện thoại là đoạn video bóc phốt kia.

Lượt thích đã vượt quá mười ngàn.

Tôi vội quá nên cổ họng hơi khô khốc: "Cô mau xóa video đi, cứ để nó lan truyền thế này sẽ gây ảnh hưởng x/ấu đến công ty."

Lưu Nguyệt Bình khựng lại, theo phản xạ úp điện thoại xuống.

"Chà, quản lý đến để hỏi tội sao?"

Thái độ này, sao trông tôi lại giống người làm sai thế nhỉ.

Lưu Nguyệt Bình mặt lạnh tanh, dí điện thoại vào mặt tôi.

Trên màn hình là các điều khoản của "Luật Lao động".

"Quản lý Chu, anh nhìn cho rõ đi. Nhiệt độ trên 35 độ, bắt buộc phải có phụ cấp nóng."

Chắc không ai nói cho cô ta biết, công ty không có khoản phụ cấp nóng công khai, nhưng bộ phận Kinh doanh có đặc th/ù riêng, thường xuyên phải đi công tác ngoài.

Tôi đã phải mặt dày mày dạn xin công ty mức thưởng 800 tệ mỗi người.

Để tránh các bộ phận khác tị nạnh, cấp trên cũng đã ra lệnh nghiêm cấm chúng tôi tiết lộ ra ngoài.

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng giải thích bằng lý lẽ: "Tiểu Lưu, bộ phận chúng ta có đặc th/ù, phải đi ngoài trời nhiều. Khoản thưởng công ty đưa ra thực chất đã bao gồm cả phụ cấp nóng rồi, chỉ là không viết rõ trên giấy tờ thôi, đây cũng là vì lợi ích của mọi người..."

"Quản lý Chu, anh đang đá/nh tráo khái niệm đấy."

Cô ta lạnh lùng ngắt lời tôi.

"Tiền thưởng là một chuyện, phụ cấp nóng là quyền lợi hợp pháp. Đây là hai việc khác nhau."

Tôi thừa nhận cô ta nói đúng, nhưng khoản tiền thưởng này, công ty hoàn toàn không có nghĩa vụ phải chi trả.

"Anh làm lãnh đạo ngồi trong văn phòng bật điều hòa, mọi người thì phơi nắng ngoài trời, về đến công ty đến bát chè đậu xanh cũng không có."

Ban đầu tôi định bảo Lưu Nguyệt Bình xóa video để mọi chuyện êm xuôi, không ngờ cô ta lại hung hăng đến thế.

Câu tiếp theo của cô ta càng khiến mặt tôi tối sầm lại ngay tại chỗ.

"Anh vội vàng bắt tôi xóa video như vậy, chẳng lẽ là tay sai của tư bản à?"

"Mọi người phân xử xem, chẳng lẽ tôi nói sai sao?" Lưu Nguyệt Bình không chút bận tâm, còn cố kéo thêm nhiều người vào cuộc tranh cãi này.

Thực tập sinh mới đến không biết tình hình, nhưng những nhân viên kỳ cựu trong bộ phận chẳng lẽ không biết đường bênh vực tôi và công ty sao?

Tôi xua tay, bảo những người khác giải thích: "Các bạn đính chính giúp công ty đi."

Người lên tiếng đầu tiên là anh Lâm, anh ấy vẻ mặt đầy khó xử, nhưng vẫn lên tiếng:

"Quản lý Chu, cô bé nói là sự thật, cũng chẳng có gì để đính chính cả."

Tôi sững sờ nhìn anh Lâm, những người khác cuối tháng nhận thưởng 800 tệ, còn anh ấy là người thâm niên nhất, năm ngoái gặp t/ai n/ạn giao thông nên đi lại khó khăn, tôi đã đích thân xin cho anh ấy khoản thưởng 1200 tệ.

Anh ấy có ý gì đây?

"Đây vốn dĩ là quyền lợi chúng ta được hưởng, nếu không nhờ cô bé hiểu luật, chúng ta còn không biết phải chịu thiệt đến bao giờ nữa."

"Quản lý cũng đừng gi/ận, cô ấy cũng không cố ý nhắm vào anh đâu, chỉ là đang bảo vệ lợi ích của mọi người thôi."

Lưu Nguyệt Bình lại bắt đầu cứng nhắc:

"Nghe thấy chưa, tôi nói là sự thật, không phải vu khống!"

"Nếu công ty không trả phụ cấp nóng, tôi không chỉ tiếp tục đăng video, mà còn kiện lên cơ quan lao động."

Đối diện với sắc mặt xám xịt của tôi, họ theo bản năng né tránh ánh mắt.

Công ty phát tiền là tiền mặt, cũng không nói rõ đó là phụ cấp nóng.

Nghĩ đến đây, lòng tôi chùng xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Mèo Cưng Của Nhà Giàu Số Một

Chương 15
Văn án Sau một vụ tai nạn giao thông, Đàm Nhiên tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một chú mèo Ragdoll trong cửa hàng thú cưng. Ban đầu, cậu chỉ mong có thể sống bình yên như trước. Nhưng nhờ vẻ ngoài quá mức xinh đẹp, cậu nhanh chóng được một vị tổng tài giàu có để mắt tới. Đối diện với “cây ATM biết đi” ấy, Đàm Nhiên thảnh thơi tận hưởng cuộc sống mèo sang chảnh. Meo, đồ ăn cho mèo của nhà giàu số một đúng là ngon thật! Meo, chăn đệm của nhà giàu số một vừa mềm vừa ấm! Meo… Cho đến cuối cùng, Đàm Nhiên mới nhận ra mình không chỉ đơn thuần là một con mèo. Mà còn là một con mèo có thể hóa hình thành người. Meo… Meo? Meo!!! Tên chủ giàu có kia, buông tay ra! Đừng có sờ lung tung nữa! Mèo cũng biết ngại đấy nhé!
Đam Mỹ
Nhân Thú
1