Nhưng lúc này đã đ/âm lao phải theo lao, nàng đành cắn răng đưa viên th/uốc ra, trên mặt còn phải cố tỏ vẻ trân trọng hết mực.
May mà sau khi hắn nhận lấy cũng không hỏi thêm gì nữa.
Sau đó, Từ Miểu Âm dìu Trần Tiện Lý xuống núi, vào huyện nha, được Bùi Huyện lệnh tiếp đãi nồng hậu.
Nàng càng thêm tin chắc mình không đặt cược sai, càng dốc lòng chăm sóc.
Nàng hy vọng có thể khiến hắn nảy sinh chút hảo cảm, để có thêm chút tự tin đối phó với chủ gánh.
Thế nhưng câu nói vừa rồi của vị công tử kia, rõ ràng là đã sớm nhìn thấu toan tính của nàng.
Nàng rủ mắt xuống, giọng nói căng cứng: “Công tử đang nói gì vậy, Miểu Âm không hiểu.”
Nhưng Trần Tiện Lý đã phất tay áo, sải bước đi ra ngoài.
Từ Miểu Âm vội vã bước theo.
Hắn không hề ngoảnh đầu, để lại bốn chữ: “Đừng đi theo ta.”
Lòng nàng lạnh ngắt, xong đời rồi.
Ta nhìn người trước mắt cứ trân trân nhìn mình, hồi lâu không nói một lời, trong lòng có chút gai người.
Hắn sẽ không thật sự mất trí nhớ như trong thoại bản viết chứ?
“Công tử, ngươi mất trí nhớ rồi sao?” Ta ghé sát vào quan sát hắn, “Trông cũng đàng hoàng tử tế, không giống kẻ có ơn mà không trả đâu nhỉ.”
Trần Tiện Lý hoàn h/ồn, lùi lại một bước.
“Ta không có mất trí nhớ! Còn về ơn c/ứu mạng, báo đáp, đương nhiên là phải báo đáp!”
Lòng ta lập tức thấy dễ chịu.
May mà không phải làm vụ làm ăn lỗ vốn.
Đã đến đây rồi, để thần y này xem thử vết thương của hắn lành được bao nhiêu rồi.
Ta đưa tay ra bắt mạch cho hắn.
Hắn sững sờ, theo bản năng hất ra: “Ngươi, ngươi làm gì thế? Lại sàm sỡ ta!”
“Lúc trước sợ ngươi ngỏm củ tỏi nên mới dùng th/uốc mạnh để bảo vệ tâm mạch, quá trình thì có hơi mạo phạm, nhưng đó là tình thế bất đắc dĩ.”
Ta cố tình nhìn hắn từ trên xuống dưới, tặc lưỡi một cái: “Hơn nữa, cũng có gì đáng xem đâu.”
Hắn siết ch/ặt nắm đ/ấm, trầm giọng nói: “...Ta vừa tròn mười tám.”
Ta không đổi sắc mặt: “Ồ, vậy thì tướng mạo của ngươi trông già dặn quá. Xem cách ngươi nói chuyện khí thế đầy đủ thế này, chắc là vết thương đã lành gần hết rồi. Bây giờ, chúng ta bàn chuyện báo ơn đi.”
Ta đứng dậy đi lấy sổ tay hành y, lật đến trang về hắn, đưa ra trước mặt hắn, chỉ từng dòng mà đọc:
“Ta cũng là tình cờ đi ngang qua, tiền đi lại thì không thu của ngươi nữa. Đây là số dược liệu ngươi dùng hôm đó, th/uốc trị thương thì rẻ, nhưng vị th/uốc bảo vệ tâm mạch cho ngươi thì không rẻ đâu, thu ngươi năm lượng. Cộng thêm tiền chẩn b/ệnh, tổng cộng là sáu lượng bảy tiền bạc.”
Trần Tiện Lý chỉ vào bức tranh kẹp trong sổ, như thể đang kìm nén một bụng tức:
“Đây là ta?”
Ta rút bức tranh đó ra, đặt bên cạnh mặt hắn, ướm thử lên xuống.
“Chẳng phải giống hệt sao?”
Trần Tiện Lý cất lời, giọng điệu đã biến đổi.
“Giống hệt ở đâu chứ?”
“Chỉ có mắt với miệng, đến mũi cũng không có?”
“Ngươi lại vẽ bản thế tử thành cái dạng q/uỷ này hả!!”
Ta nghe lời hắn, cầm bút vẽ thêm cái mũi vào bức tranh, lại bổ sung thêm hai hàng lông mày.
Sau đó ngẩng đầu hỏi hắn: “Hài lòng chưa? Cái tên nam tử hẹp hòi này.”
“Ta dồn hết tâm trí vào y thuật, trong đầu toàn nghĩ làm sao để c/ứu thêm được vài người, tích thêm chút công đức, đâu có thời gian mà trau dồi kỹ năng vẽ vời?”
“Hơn nữa, ta lấy thời gian đó đi nghiên c/ứu y thuật, người được hưởng lợi cuối cùng chẳng phải là những kẻ đang chờ c/ứu mạng như các ngươi sao? Ngươi thì hay rồi, cứ chăm chăm vào một bức tranh mà so đo với ta.”
Trần Tiện Lý co gi/ật khóe miệng.
Nhất thời không biết nên phản bác câu nào trước.
Thấy hắn ngẩn người, ta liền xòe bàn tay ra trước mặt hắn.
“Tiền th/uốc men thanh toán xong, ân oán giữa chúng ta coi như thanh toán sòng phẳng.”
Trần Tiện Lý không lấy bạc ra, ngược lại còn nhíu mày: “Ngươi chỉ cần bạc thôi sao?”
Ta có chút cạn lời: “Chứ sao nữa? Chẳng lẽ ngươi còn muốn lấy thân báo đáp, nạp ta làm thiếp?”
“Ta chưa cưới vợ, cũng không có hôn ước.”
Khi hắn nói câu này, vành tai ẩn ẩn đỏ lên.
Ta khoanh tay trước ngựk, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt: “Vậy thì giá trị của ngươi thấp thật đấy, lớn tuổi thế này rồi mà chưa cưới vợ.”
Trần Tiện Lý đứng bật dậy, bàn tay chỉ vào ta run lên bần bật.
“N ngươi, ngươi cái đồ—”
“Đa tạ đã khen.” Ta cười híp mắt đáp lại.
Trần Tiện Lý trợn ngược mắt, ngã ngửa ra sau.
Ta quay đầu hét lớn về phía hậu viện: “Hiểu Trạch, có việc rồi!”
Hiểu Trạch chạy vội ra, cùng ta khiêng người vào nội đường.
Ta vạch áo hắn ra, vết thương đã vỡ ra rồi.
C/ắt chỉ cũ, làm sạch, bôi th/uốc, kh//âu lại lần nữa.
Hiểu Trạch đứng sau lưng đỡ lấy hắn.
Ta tiến lại gần, dùng băng gạc quấn quanh eo lưng hắn từng vòng, cẩn thận buộc ch/ặt lại.
Quấn được một nửa, hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại một lần.
Miệng lầm bầm gì đó không rõ, nghe như kiểu “Ta không còn trong sạch nữa”.
Ngay sau đó đầu ngoẹo sang một bên lại ngất lịm đi.
Hiểu Trạch nhịn cười đến mức vai run lên bần bật: “A Diệu, vị công tử này tỉnh lại chắc không bắt ngươi chịu trách nhiệm chứ?”
Ta thắt nút băng gạc: “Đừng hòng. Người này lòng dạ hẹp hòi, chỉ cần nói vài câu là có thể tự tức đến ngất xỉu, ta sợ nhất mấy kẻ phiền phức này.”
Ta móc mười lượng bạc trong túi tiền của hắn coi như tiền th/uốc.
Lúc bước ra ngoài, trong tiệm th/uốc có thêm một nữ tử che khăn voan.
Ta đón lấy hỏi: “Cô nương, là đến xem b/ệnh sao?”
Từ Miểu Âm trong lòng bỗng dưng nảy sinh cảm giác nguy cơ, lắc đầu: “Ta đến tìm vị hôn phu của mình.”
“Vị hôn phu? Họ tên là gì?”
“Trần Tiện Lý.”
Ta nhướng mày.