Giờ đây, tôi cần dùng một khoảng thời gian dài hơn để chứng minh rằng mình vẫn có thể học cách yêu thương trở lại.
Không phải bằng những phép tính, không phải bằng những quy tắc, mà là bằng cả trái tim. Cái giá này đắt đỏ hơn bất kỳ bản hóa đơn AA nào. Nhưng lần này, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, có những thứ thực sự là vô giá.
Tôi đã gửi mười vạn tệ đó vào một tài khoản riêng, làm quỹ giáo dục cho con trai.
Không phải chế độ AA, không phải chia đôi, mà đó là trách nhiệm của một người cha đối với con mình. Có lẽ đây là bước đầu tiên để tôi học cách yêu thương thực sự.
Ngay cả khi mọi thứ đã quá muộn màng.