Mùa hè năm 2015, bà Chu bị ngã tại nhà. Trưa hôm đó tan làm tôi qua thăm, gõ cửa hai tiếng không thấy ai trả lời, tim tôi thắt lại, vội vàng bước vào thì phát hiện bà đang nằm dưới đất ngay cửa nhà vệ sinh, nửa người đ/è lên cây lau nhà, sắc mặt trắng bệch, đ/au đến mức không thốt nên lời. Tôi cuống cuồ/ng gọi xe cấp c/ứu. Mười mấy phút chờ đợi xe c/ứu thương ấy là quãng thời gian dài đằng đẵng nhất cuộc đời tôi, bà nằm dưới đất nắm ch/ặt tay tôi, đ/au đến mức thở không ra hơi, miệng cứ lẩm bẩm: "Tiểu Đường, Tiểu Đường, bà đ/au quá". Tôi quỳ xuống sàn, dùng khăn lau mồ hôi trên trán bà, tay run đến mức chẳng thể vắt khô chiếc khăn. Sau đó kết quả kiểm tra là g/ãy cổ xươ/ng đùi, bà phải phẫu thuật và nằm viện gần một tháng. Tháng đó, ban ngày tôi đi làm, tối đến b/ệnh viện chăm sóc, chạy đôn chạy đáo khiến người g/ầy rộc đi tám cân. Sau khi xuất viện, việc đi lại của bà càng khó khăn hơn, phần lớn thời gian chỉ có thể ngồi xe lăn hoặc nằm trên giường. Một mình tôi không cáng đáng nổi, đành phải thuê người giúp việc ban ngày. Người giúp việc mỗi tháng ba nghìn năm, cộng thêm tiền th/uốc men và chi phí dinh dưỡng, mấy tháng đó chi tiêu mỗi tháng của tôi gần năm nghìn, lương của tôi căn bản không đủ, tiền tiết kiệm trong thẻ cứ vơi đi nhanh chóng như thủy triều rút. Thế nhưng tôi chưa bao giờ hé nửa lời trước mặt bà. Bà hỏi vài lần là thuê người giúp việc bao nhiêu tiền, tôi bảo: "Bà ơi bà đừng bận tâm, công ty có thanh toán giúp một phần rồi ạ". Tôi đã nói dối, lời nói dối ấy giờ nghĩ lại vẫn thấy nóng bừng cả mặt. Nhưng tôi biết làm sao đây? Nói cho bà sự thật ư? Nói cho bà biết tôi đã dốc sạch tiền tiết kiệm để bù đắp cho bà? Bà nghe xong chỉ càng thêm đ/au lòng, chẳng tốt cho sức khỏe chút nào.
Mùa đông năm 2018, b/ệnh viêm phế quản của bà tái phát, bà ho khù khụ cả đêm không ngủ được. Tôi túc trực ở nhà bà ba đêm liền, lúc bà ngồi thở thì tôi dựa bên cạnh vỗ lưng, lúc bà mê man thiếp đi thì tôi gục bên thành giường chợp mắt. Khi đó, tấm tản nhiệt trong phòng khách nhà bà đã cũ kỹ, hiệu quả sưởi ấm rất kém, nửa đêm tôi lạnh đến tê dại cả chân, nhưng không thể bỏ đi, cũng chẳng dám ngủ sâu. Bốn giờ sáng, bà ho một hồi rồi cuối cùng cũng yên tĩnh lại, tôi đắp lại góc chăn cho bà, ngồi trong bóng tối lắng nghe tiếng thở đều đều của bà. Ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ lác đác từ xa vọng lại, tôi ngước nhìn lên trần nhà, thấy một vết ố vàng do nước mưa thấm dột, hình dáng vết ố ấy giống như một chiếc lá khô cuộn lại. Tôi nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, rất lâu, cho đến khi bầu trời phía xa ửng sáng.
Còn vô số lần bà gọi điện cho tôi lúc nửa đêm. Điện thoại tôi không bao giờ tắt máy, chuông để mức lớn nhất đặt cạnh gối, nửa đêm vừa đổ chuông là tôi tỉnh giấc, dù mệt mỏi đến đâu, nghe máy xong là chạy ngay tới ngõ Ngô Đồng. Có lần là hai giờ sáng giữa mùa đông giá rét, bà bảo đ/au bụng, tôi khoác áo phao chạy đến thì phát hiện bà bị đ/au bụng do ăn nhầm đồ hỏng. Tôi nấu nước gừng đường cho bà, dìu bà đi vệ sinh rồi lại đỡ về giường, loay hoay đến tận bốn giờ sáng mới xong. Sáu giờ sáng hôm sau tôi vẫn phải đi làm, cả người choáng váng, lúc lau sàn suýt chút nữa nhầm lẫn giữa nước khử trùng và nước tẩy rửa. Quản lý thấy vậy m/ắng tôi một câu: "Đang nghĩ cái gì đấy?", tôi không giải thích, chỉ nói: "Xin lỗi, tối qua em ngủ không ngon".
Những chuyện này tôi chưa bao giờ phàn nàn với bất cứ ai, nhưng chúng cứ như từng hạt cát, mười sáu năm qua tích tụ trong lòng tôi thành một cồn cát nhỏ. Cồn cát ấy bình thường không thấy, không chạm tới, nhưng tôi biết nó ở đó. Mỗi khi tôi bị điện thoại đá/nh thức lúc nửa đêm rồi chạy đi, mỗi khi nhìn số dư trong thẻ ngân hàng ngày một ít đi, mỗi khi bạn bè đồng nghiệp xung quanh lần lượt kết hôn sinh con còn tôi vẫn cứ bị trói buộc vào một bà lão, cồn cát ấy lại lặng lẽ cao thêm một chút. Thế nhưng tôi luôn tự nhủ, không sao cả, đời bà Chu đã quá khổ rồi, mình không giúp bà thì ai giúp đây. Chỉ vài năm nữa thôi, đợi bà ổn định rồi, mình sẽ có thể sống cuộc đời của riêng mình.
Thế mà năm này qua năm khác, những "vài năm" nối tiếp nhau tựa như lá trên cây ngô đồng, rụng rồi lại mọc, mọc rồi lại rụng, mười sáu năm cứ thế trôi qua. Tôi từ một cô gái trẻ hai mươi bảy tuổi biến thành người phụ nữ trung niên bốn mươi ba tuổi, đuôi mắt đã có nếp nhăn, trong tóc đã điểm sợi bạc, da tay thô ráp như giấy nhám, mùa đông nứt nẻ phải dán đầy băng cá nhân. Tôi không kết hôn, không con cái, không tiền tiết kiệm, không nhà cửa của riêng mình. Cả tuổi thanh xuân của tôi giống như một khoản tiền gửi tiết kiệm bị lãng quên trong góc, gửi vào rồi không bao giờ rút ra được nữa, chẳng có lấy một xu tiền lãi, mà tiền gốc cũng đang dần hao mòn đi từng chút một.