Có lần vào lúc bốn giờ sáng, tôi bế con gái nhỏ đi lại trong phòng khách. Con bé vừa bú no, ợ một cái, đôi mắt nhắm hờ tựa vào vai tôi. Cái đầu nhỏ xíu chỉ bằng nắm tay tôi, mái tóc vẫn là lớp lông tơ mềm mại, cọ qua cọ lại trên cổ tôi. Phòng khách không bật đèn chính, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn ngủ cảm ứng trong bếp hắt ra. Tôi đi bộ đến mỏi chân, bèn ngồi xuống sofa, bế con gái dựng đứng trước ngựk, để tai con bé áp vào lồng ngựk mình. Con bé không khóc, cũng không quấy, chỉ lặng lẽ nằm đó, cách một lớp áo ngủ cotton, nhịp tim con bé và nhịp tim tôi hòa vào nhau, như thể hai chiếc máy đếm nhịp khác kích cỡ được điều chỉnh về cùng một tốc độ.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên nhớ đến ba vợ. Nhớ đến giọng điệu của ông khi nói câu "đừng để các cháu thiệt thòi, cũng đừng để bản thân mình phải khổ". Tôi không biết khi còn trẻ, vào những giờ sáng sớm thế này, ông có từng bế Tình Vãn như vậy không. Tình Vãn từng kể với tôi, hồi nhỏ nhà cô ấy nghèo, ba vợ quanh năm theo tàu cá ra khơi, một tháng mới về nhà được một hai lần. Ký ức sớm nhất của cô ấy về cha là vào một ngày bão năm ba bốn tuổi, ba vợ ghé bờ về nhà sớm, người ướt sũng đứng trước cửa, từ trong bọc vải chống thấm lấy ra một con cua gói bằng giấy báo cũ đưa cho cô ấy. Con cua đó đã ch*t, lạnh ngắt, nhưng Tình Vãn bảo cô ấy nhớ mãi cả đời.
Tôi cúi đầu nhìn con gái trong lòng, chẳng biết con bé đã ngủ từ lúc nào, đôi môi nhỏ nhắn hơi hé mở, hơi thở đều đặn như một chiếc lá nổi trên mặt nước. Tôi vươn tay kéo chiếc chăn nhỏ đắp trên người con bé lên, bọc kín đôi vai nhỏ.
Sau khi chiếc thẻ ngân hàng nằm trong hộp sắt hơn nửa tháng, cuối cùng tôi cũng rút tiền. Không phải vì chúng tôi thiếu tiền tiêu, mà vì một hôm lúc nghỉ trưa ở công ty, tôi nhận được điện thoại của Tình Vãn, bảo con gái nhỏ hai hôm nay cứ bị tiêu chảy, phân màu bất thường, đưa đi trạm y tế phường khám, bác sĩ nói có thể là không dung nạp loại sữa bột đang uống, khuyên nên đổi sang loại thủy phân protein. Nhưng loại bác sĩ giới thiệu thì trạm y tế không có hàng, phải đến hiệu th/uốc chỉ định cạnh b/ệnh viện phụ sản thành phố mới m/ua được, một hộp hơn ba trăm tệ, đắt gần gấp đôi loại hiện tại. Giọng Tình Vãn trong điện thoại đầy do dự, cô ấy hỏi tôi: "Có đổi không? Hay là em m/ua một hộp nhỏ thử trước nhé?"
Trưa hôm đó, tôi xin nghỉ hai tiếng, chạy xe điện đến hiệu th/uốc cạnh b/ệnh viện phụ sản m/ua hai hộp về. Tôi quẹt thẻ lương của mình, không đụng đến chiếc thẻ kia. Nhưng sau chuyện đó, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lại một vấn đề: Tình hình kinh tế hiện tại của chúng tôi rốt cuộc có thể cầm cự được bao lâu?
Trước đây vì chuẩn bị mang th/ai và chữa b/ệnh, hai năm nay Tình Vãn cứ nghỉ làm liên miên, tiền thưởng cuối năm hầu như không có. Lương của tôi mỗi tháng sau khi trừ tiền trả góp nhà và bảo hiểm các loại, cầm về tay hơn bảy nghìn tệ. Trong thời gian Tình Vãn nghỉ th/ai sản, công ty chỉ phát lương cơ bản, hơn ba nghìn tệ một tháng. Chi phí cố định mỗi tháng của chúng tôi – tiền nhà hai nghìn tám, điện nước ga phí quản lý năm trăm, cước điện thoại mạng hai trăm, tã bỉm sữa bột khăn ướt vitamin D và các loại đồ dùng lặt vặt cho hai đứa nhỏ cộng lại ít nhất là một nghìn năm – đó là chưa tính tiền đăng ký khám b/ệnh, tiền xét nghiệm, tiền th/uốc men thỉnh thoảng phát sinh, cũng chưa tính tiền ăn uống sinh hoạt của hai vợ chồng. Mỗi cuối tháng khi tôi chốt sổ, số dư trong tài khoản luôn d/ao động giữa ba chữ số và bốn chữ số, giống như chiếc xích đu chẳng bao giờ dừng lại ở vị trí ổn định.
Tôi biết nhiều cặp vợ chồng trẻ sau khi sinh con đều trải qua những ngày tháng túng thiếu như vậy, nhưng biết là một chuyện, khi rơi vào bản thân mình, việc đầu tiên nghĩ đến mỗi sáng thức dậy vẫn là "hôm nay phải tiêu bao nhiêu tiền". Cảm giác này còn bào mòn tâm trí hơn cả sự mệt mỏi về thể x/ác, vì mệt mỏi về thể x/ác chỉ cần ngủ một giấc là hồi phục, nhưng sự bất an về tiền bạc cứ như cái bóng bám theo bạn, ban ngày bận rộn với công việc thì nó trốn dưới gót chân, tối về nhà thấy con cười thì nó lùi vào góc tường, nhưng chỉ cần tĩnh lặng lại, một mình ngồi ngoài ban công hút th/uốc, nó lại sáp lại gần, áp vào sau lưng bạn, lạnh buốt.
Tối hôm đó, sau khi Tình Vãn đã ngủ, tôi lấy chiếc hộp sắt từ trên đỉnh tủ quần áo xuống, mở nắp, lấy chiếc thẻ ngân hàng đang được bao nửa kín nửa hở trong phong bì ra. Tôi ngồi bên mép giường, mượn ánh sáng từ màn hình điện thoại nhìn mặt thẻ. Thẻ thực sự đã cũ, lớp nhựa ở góc đã bong ra một mảng, lộ lớp keo trắng bên trong, những con số đầu tiên của dãy số thẻ đã bị mòn đến mức gần như không nhìn rõ. Tôi lật mặt sau của thẻ lại, trong ô chữ ký vẫn để trống, trắng trơn.