Cô ấy nói xong liền đưa lòng đỏ trứng vào miệng, nhắm mắt nhai chậm rãi. Tôi ngồi đối diện nhìn cô ấy, hàng mi của cô ấy được nắng chiều nhuộm thành màu vàng nhạt, khóe miệng dính một chút vụn lòng đỏ. Khi cô ấy mở mắt ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi, cô ấy sững người một chút, rồi với tay rút tờ giấy ăn lau miệng: "Anh nhìn gì thế? Ăn cơm của anh đi."

Tôi cúi đầu húp cháo, khóe miệng cong lên.

Thời gian cứ thế trôi đi. Khi cặp long phụng được ba tháng, anh trai học được cách lật người. Đó là một sáng thứ Bảy, tôi và Tình Vãn vẫn còn đang lười biếng nằm trên giường chưa dậy, từ phía nôi trong phòng ngủ bỗng truyền đến một chuỗi âm thanh "khục khục". Tôi lật người dậy qua xem, anh trai đang nằm nghiêng trên đệm, cả khuôn mặt đỏ bừng, hai chân đạp mạnh, nửa thân trên đã lật qua được hơn phân nửa, chỉ còn thiếu một chút sức lực cuối cùng ở vai. Tôi xem mà căng thẳng, không dám động vào thằng bé, chỉ ngồi xổm bên cạnh cổ vũ. Thằng bé giãy giụa thêm vài giây, cuối cùng "bộp" một tiếng, cả người lật hẳn qua, nằm sấp trên đệm, ngẩng đầu lên, khóe miệng dính một dải nước dãi, trong ánh mắt mang theo vẻ ngơ ngác khi chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tôi quay sang gọi Tình Vãn: "Lật rồi! Nó lật được rồi!"

Tình Vãn chui ra khỏi chăn, đầu tóc rối bời chạy tới, nằm nhoài ra mép giường nhìn, rồi vỗ bốp một cái vào tay tôi: "Anh quay lại đi! Đứng ngẩn ra đó làm gì!"

Lúc này tôi mới sực nhớ ra tìm điện thoại, nhưng anh trai đã nằm sấp đến mệt, dán mặt xuống đệm không động đậy nữa. Tình Vãn trách tôi nửa ngày, bảo tôi bỏ lỡ khoảnh khắc lịch sử. Tôi cười hì hì, bế anh trai lên, hôn lên trán thằng bé. Nó bị hôn đến mức rụt cổ lại, cau mày nhìn tôi, biểu cảm đó giống hệt ông ngoại nó.

Em gái chậm hơn anh trai một tuần mới biết lật. Tính cách con bé rõ ràng trầm tĩnh hơn anh, đến cả lật người cũng chậm rãi, trước tiên nghiêng người sang, nằm một lát, rồi mới từ từ xoay nửa thân trên qua, như thể đang thực hiện một bài tập chia nhỏ từng động tác. Sau khi lật xong, con bé cũng không nhìn đông nhìn tây như anh trai, mà cứ lặng lẽ nằm sấp tại chỗ, nhét ngón tay vào miệng mút, mắt nhìn chằm chằm vào một điểm trên thanh chắn nôi.

Những thay đổi của hai đứa nhỏ diễn ra mỗi ngày. Hôm nay anh trai nắm được lục lạc, ngày mai em gái phát ra âm tiết đầu tiên giống như "a", ngày kia anh trai cười thành tiếng với Tình Vãn, ngày kìa em gái lần đầu đ/ập nước b/ắn tung tóe khi tắm. Những mảnh ghép vụn vặt đó như những hạt trân châu được rải vào từng kẽ hở của tháng ngày, tôi và Tình Vãn cứ cúi người nhặt từng hạt một, chẳng ai thấy phiền cả.

Mẹ vợ cứ mười ngày nửa tháng lại ghé một lần, lần nào cũng xách theo túi lớn túi nhỏ. Khi thì rau xanh hái từ vườn nhà, khi thì củ cải khô, khi thì trứng gà ta m/ua từ người quen nuôi gà ở làng bên. Sau khi bà nhét đầy đồ vào tủ lạnh thì bắt đầu dọn dẹp, quét nhà lau sàn lau bệ cửa sổ, đến cả lưới lọc máy hút mùi cũng tháo ra rửa sạch. Tình Vãn bảo bà nghỉ ngơi đi nhưng bà không chịu, bảo "hai đứa chăm con vất vả rồi, mẹ giúp được tí việc thì lòng mới an tâm".

Ba vợ đến không thường xuyên bằng, cứ hơn tháng mới ghé một lần, lần nào cũng không ở lại lâu, ngồi khoảng một tiếng là về. Ông đến cũng không nói nhiều, phần lớn thời gian ngồi trên sofa hoặc bên cạnh nôi, ánh mắt dõi theo từng cử động của hai đứa nhỏ. Có lúc anh trai khóc, ông sẽ đứng dậy bước tới, đứng bên nôi nhìn xuống, không vươn tay, chỉ nhìn, đợi Tình Vãn hoặc tôi đến dỗ xong, ông lại ngồi trở về sofa.

Có lần tôi bưng nước từ bếp ra, tình cờ thấy ông nhân lúc hai vợ chồng không ở phòng khách, lấy từ trong túi ra một món đồ nhỏ đặt lên thanh chắn nôi. Đó là một quả bầu nhỏ đan bằng dây đỏ, chỉ to bằng móng tay, đan không được tinh xảo, rìa hơi xơ x/ác, nhưng nút thắt thì rất ch/ặt. Ông đặt xong liền lùi lại một bước nhìn một cái, như thể x/ác nhận vị trí không bị lệch, rồi nhanh chóng quay lại sofa ngồi xuống, cầm cuốn tạp chí cũ đã đọc vài lần trên bàn trà lên giả vờ đọc.

Tôi bưng cốc nước đứng ở cửa bếp, không bước ra ngoài. Đợi một lát, tôi cố tình tạo ra tiếng động rồi đi vào phòng khách, khi đi ngang qua nôi thì nhìn thấy quả bầu nhỏ đó. Tôi không hỏi, ông cũng không nói. Quả bầu nhỏ đó sau này luôn treo ở đầu giường em gái, treo cùng với chiếc bùa bình an bằng vải đỏ mà Tình Vãn kh//âu, màu sắc hai món đồ gần như y hệt nhau, khẽ chạm vào nhau trong gió, phát ra tiếng động còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Mèo Cưng Của Nhà Giàu Số Một

Chương 15
Văn án Sau một vụ tai nạn giao thông, Đàm Nhiên tỉnh dậy và phát hiện mình đã biến thành một chú mèo Ragdoll trong cửa hàng thú cưng. Ban đầu, cậu chỉ mong có thể sống bình yên như trước. Nhưng nhờ vẻ ngoài quá mức xinh đẹp, cậu nhanh chóng được một vị tổng tài giàu có để mắt tới. Đối diện với “cây ATM biết đi” ấy, Đàm Nhiên thảnh thơi tận hưởng cuộc sống mèo sang chảnh. Meo, đồ ăn cho mèo của nhà giàu số một đúng là ngon thật! Meo, chăn đệm của nhà giàu số một vừa mềm vừa ấm! Meo… Cho đến cuối cùng, Đàm Nhiên mới nhận ra mình không chỉ đơn thuần là một con mèo. Mà còn là một con mèo có thể hóa hình thành người. Meo… Meo? Meo!!! Tên chủ giàu có kia, buông tay ra! Đừng có sờ lung tung nữa! Mèo cũng biết ngại đấy nhé!
Đam Mỹ
Nhân Thú
1