Mẹ vợ bước vào, mở nắp hộp bảo quản ra xem một chút, đưa tay lấy một miếng nếm thử, khẽ nhíu mày: "Nhạt rồi, rắc thêm lớp muối nữa đi. Con muối đồ không được theo mấy cái công thức lộn xộn trên mạng, phải nhìn bằng mắt, sờ bằng tay. Công thức trên mạng mà dùng được à? Nó đâu có biết củ cải con dùng là loại già hay non đâu."

Vừa nói bà vừa lấy lọ muối từ tay tôi, tự mình rắc thêm một lớp, rồi dùng đũa đảo đều. Động tác của bà rất nhanh, sự xoay chuyển cổ tay mang theo sự chuẩn x/ác tích lũy từ nhiều năm kinh nghiệm bếp núc. Tôi đứng bên cạnh nhìn, bỗng nhớ ra một câu hỏi: "Mẹ, hồi trẻ ba có phải đặc biệt thích ăn trứng vịt muối không ạ?"

Động tác của mẹ vợ khựng lại, đôi đũa lơ lửng giữa không trung. Bà không ngẩng đầu, tiếp tục đảo thêm vài cái mới lên tiếng: "Ba con á? Hồi trẻ ông ấy làm trên tàu, mỗi lần ra khơi là mười ngày nửa tháng, trên tàu chẳng có món gì ngon, thứ ông ấy quý nhất chính là trứng vịt muối. Mỗi người được phát hai quả, ông ấy để dành ăn cả mấy ngày, mỗi bữa chỉ cạy một miếng nhỏ ăn cùng cơm trắng."

Bà đậy nắp hộp bảo quản, cất vào tủ lạnh, đứng thẳng người dậy phủi những hạt muối trên tay: "Sau này không đi tàu nữa, ông ấy vẫn thích cái vị đó. Chẳng biết học cách tự muối từ bao giờ, năm nào cũng muối, năm nào cũng đem tặng. Trước kia tặng hàng xóm, tặng họ hàng, hai năm nay... thì tặng hai đứa."

Nói xong câu đó, bà liếc nhìn tôi một cái. Trong cái nhìn đó có những điều chưa nói ra, nhưng tôi đã nghe thấu hết thảy. Tôi cúi đầu dọn đống vỏ củ cải trên thớt vào thùng rác, không đáp lời.

Mẹ vợ quay lại phòng khách bế cháu ngoại. Tôi đứng trong bếp, mở cửa tủ lạnh nhìn hộp củ cải đã muối, rồi lại nhìn hàng trứng vịt biển vẫn còn xếp ngay ngắn trong ngăn mát. Vỏ trứng dưới ánh đèn tủ lạnh phản chiếu ánh xanh lạnh lẽo, tựa như những vầng trăng được cất giữ trong hộp.

Cuối tháng Tám, thành phố mưa rả rích suốt ba ngày. Mưa không lớn, cứ lất phất không dứt, trong không khí đâu đâu cũng là mùi ẩm mốc, đống tã phơi ngoài ban công ba ngày không khô nổi, chạm vào thấy lạnh lẽo. Tâm trạng Tình Vãn cũng vì thời tiết này mà trở nên chùng xuống, kỳ nghỉ th/ai sản đã kết thúc, đi làm lại rồi mỗi ngày cô ấy đều vội vã từ công ty về cho con bú, trưa còn phải vắt sữa cất đi, chạy đi chạy lại vất vả khiến người g/ầy rộc đi một vòng.

Tối hôm đó sau khi ăn cơm xong, cô ấy ngồi trên sofa thẫn thờ, tay cầm điện thoại, màn hình sáng trưng dừng ở giao diện tin nhắn nhóm công việc. Tôi bước tới ngồi xuống cạnh cô ấy, cô ấy không động đậy, một lúc sau mới tựa đầu vào vai tôi, khẽ nói: "Hôm nay ở văn phòng em tính thử, thu nhập tháng này trừ chi tiêu, lại là con số âm."

"Không sao đâu, từ từ rồi sẽ ổn, con lớn hơn chút nữa chi phí sẽ giảm thôi."

"Nhưng đến bao giờ mới gọi là lớn chút nữa? Trước khi đi mẫu giáo đều thế cả. Đến khi đi mẫu giáo lại còn học phí, còn các lớp năng khiếu, còn..."

"Tình Vãn." Tôi ngắt lời cô ấy, vươn tay ôm lấy vai cô ấy kéo về phía mình, "Em tin không, chúng ta sẽ không mãi như thế này đâu."

Cô ấy không nói gì, vùi mặt vào ngựk tôi, hơi thở xuyên qua lớp áo ngủ cotton phả lên da th!t tôi, nóng hổi mang theo chút ẩm ướt. Tôi cúi đầu nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu cô ấy, nhớ đến dòng chữ "Đừng để con thiệt thòi, cũng đừng để bản thân phải khổ" trên mảnh giấy của ba vợ - có lẽ chính ông cũng từng trải qua những đêm như thế này, ngồi trên chiếc ghế mây cũ trong sân, tay nắm ch/ặt chiếc ví cũ kỹ, cân nhắc mấy đồng lẻ tiết kiệm được trong ngày, nghĩ xem ngày mai phải sống sao.

Cuối tuần sau khi tạnh mưa, tôi đưa Tình Vãn và hai con về làng chài. Đây là lần đầu tiên tôi đưa các con về nhà ông bà ngoại, cũng là lần đầu tiên Tình Vãn về nhà mẹ đẻ sau khi sinh. Cô Lưu nghỉ cuối tuần nên chúng tôi tự lái xe về, anh trai và em gái ngồi trong ghế an toàn ở ghế sau, một đứa ngủ một đứa thức, đứa thức cứ nhìn chằm chằm vào bóng cây lùi nhanh phía ngoài cửa sổ suốt cả quãng đường, mắt không chớp lấy một cái.

Mẹ vợ đã bắt đầu dọn dẹp nhà cửa từ hai ngày trước, lúc chúng tôi vào cửa liền ngửi thấy mùi canh sườn đậm đà. Ba vợ từ trong sân đi vào, tay vẫn còn dính đất, chắc là đang chăm sóc mấy luống ớt và cà tím. Ông liếc nhìn em gái đang nằm trong lòng Tình Vãn, rồi lại nhìn anh trai trong lòng tôi, đường nét trên khóe miệng mềm lại một chút nhưng không nói gì, quay người đi vào nhà vệ sinh rửa tay.

Mẹ vợ từ trong bếp chạy ra, tạp dề vẫn còn dính bột mì, vội vã đón lấy em gái từ tay Tình Vãn: "Ôi cháu ngoại ngoan của bà, để bà xem có b/éo lên chút nào không nào." Bà nâng nâng trọng lượng trong lòng, hài lòng gật đầu: "B/éo rồi, b/éo rồi, mặt tròn ủng rồi này."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đuổi đi thiên kim thật, cả nhà bỗng chốc đổi thay

Chương 7
Tôi được nhận vào làm bảo mẫu cho nhà họ Tần, cũng chính lúc đó, họ mới nhận ra tôi là tiểu thư thật sự của gia đình này. Tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng đã vượt qua khổ ải, đón chờ ngày tươi sáng. Thế nhưng, mẹ Tần lại che chở cho cô con gái giả, bà bảo rằng người làm sai là mẹ ruột của cô ta, bà không hề nợ tôi điều gì. Cha Tần tặng cổ phần cho cô con gái giả, đến lượt tôi, ông lại nói tôi chỉ có bằng cấp hai, không giữ nổi tiền tài. Ba người anh em nhà họ Tần thậm chí còn đẩy tôi ra chịu tội thay khi cô con gái giả đắc tội với con gái của thị trưởng, chỉ để xoa dịu cơn giận của đối phương. Tôi chết tâm, tự nhủ rằng mình không có người thân nào cả. Vậy mà khi họ biết tôi định kiện mẹ nuôi, để cô con gái giả không phải có một người mẹ ngồi tù, họ đã tống tôi vào bệnh viện tâm thần suốt 2 năm. Sau khi trốn thoát, tôi dùng một tài khoản phụ đăng lên nhóm bảo mẫu ở thành phố Kinh một tin nhắn: "Bạn muốn con cái mình vượt lên tầng lớp thượng lưu ư? Vậy thì hãy nhìn vào trải nghiệm của tiểu thư thật sự nhà họ Tần đi."
Hiện đại
Tình cảm
0