Tôi thò tay vào túi quần chạm nhẹ, mảnh giấy đó vẫn còn ở đó. Dẫu cho đã rất lâu rồi tôi không còn mở ra đọc, nhưng sự hiện diện của nó giống như một con dấu, đóng lên mặt sau của những ngày tháng, khiến mỗi buổi sáng bình lặng đều mang theo một tầng kiên cố khó lòng nhận ra.
Chiếc hộp sắt vẫn nằm trên tầng cao nhất của tủ quần áo. Những thứ bên trong lại nhiều thêm vài món: một cuốn sổ tay đã viết được nửa năm, ghi chép lại biểu đồ tăng trưởng của hai đứa trẻ – cân nặng, chiều cao, vòng đầu, khi nào biết lật, khi nào biết ngồi, khi nào gọi tiếng "ba" đầu tiên, khi nào gọi tiếng "ông" đầu tiên với ông ngoại; một tấm ảnh ba vợ bế em gái, chính là tấm trong điện thoại Tình Vãn, tôi đã lén đi rửa ra; một vỏ ốc nhỏ nhặt được trên bãi biển làng chài, màu trắng, trên bề mặt có những đường vân xoắn ốc, là món quà tôi và Tình Vãn nhặt được khi đi dạo cùng nhau.
Chiếc thẻ đó cũng vẫn còn đó. Mặc dù tiền trong thẻ đã chuyển đi hết, nhưng tôi không ném đi, vẫn để trong phong bì, dán cùng với mảnh giấy kia. Vết mòn trên mặt thẻ vẫn như cũ, chỗ lớp nhựa ở góc bị bong ra lại nhiều hơn trước một chút, giống như một dấu chân mà thời gian để lại trên đó.
Khi tôi đậy nắp hộp sắt lại rồi đẩy lên tầng cao nhất của tủ quần áo, ngón tay chạm phải lớp kim loại lạnh ngắt trên bề mặt hộp. Gió ngoài cửa sổ lách qua khe cửa thổi vào làm rèm cửa lay động, ánh sáng chiếu lên chiếc hộp khẽ rung rinh rồi lại ổn định trở lại.
Điện thoại reo, là ba vợ gọi tới. Tôi bắt máy, giọng ông truyền qua ống nghe, kèm theo chút tiếng rè rè do tín hiệu không tốt: "Trứng ăn chưa?"
"Ăn rồi ạ, ba. Màu sắc đẹp hơn trước, vị cũng rất chuẩn."
"Ừ. Vò đó ăn xong chắc cũng sang xuân rồi, đến lúc đó ba lại muối tiếp."
"Vâng."
Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Cái gương chiếu hậu đó... dùng tốt lắm."
"Dùng tốt là được rồi ạ."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của ông, đều đặn, trầm ổn, truyền qua ống nghe từ khoảng cách mấy chục dặm. Ngay khi tôi tưởng ông sắp cúp máy, giọng ông lại vang lên, nhẹ hơn lúc nãy một chút: "Rằm tháng Giêng có về không? Mẹ con bảo muốn làm bánh trôi."
Tôi nhìn Tình Vãn, cô ấy nghe tôi nói chuyện gương chiếu hậu đã đi tới từ lúc nào, áp sát vào ống nghe nghe được câu hỏi đó. Cô ấy gật đầu với tôi.
"Về ạ, ba. Rằm tháng Giêng chúng con sẽ về."
"Được." Ông nói, "Vậy cúp máy đây."
Sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi cầm điện thoại đứng trong phòng khách. Tình Vãn đứng cạnh tôi, ngước nhìn tôi, khóe miệng nở nụ cười. Anh trai và em gái đang đá/nh nhau vì một con búp bê vải trên thảm bò, anh trai túm tai trái, em gái kéo tai phải, cả hai đứa đều phát ra những tiếng phản kháng.
Tôi bước tới ngồi xổm bên cạnh chúng, nhẹ nhàng rút con búp bê ra khỏi tay hai đứa, hai nhóc tì cùng lúc ngước nhìn tôi, trong bốn con mắt đều chứa đựng sự bất mãn y hệt nhau. Tôi giơ cao con búp bê, chúng ngước đầu theo. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu nghiêng vào, rơi trúng gương mặt đang ngước lên của hai đứa, làm bốn con mắt đen trắng rõ ràng sáng long lanh.
Ngoài cửa sổ xa xa có tiếng xe tải gầm rú, tiếng cười đùa của trẻ con chạy trên tuyết dưới lầu, tiếng gió rít qua cành cây. Tất cả những âm thanh đó hòa lẫn vào nhau lọt qua khe cửa, sau khi được hơi ấm trong phòng làm loãng đi thì trở nên dịu nhẹ và xa xăm.
Tôi trả lại con búp bê cho chúng, đứng dậy đi về phía bếp. Trên thớt vẫn còn vỏ trứng bóc từ buổi sáng, tôi gom lại rửa sạch, đặt trên bệ cửa sổ hong khô. Bên cạnh năm vỏ trứng cũ trong lọ thủy tinh đã có thêm một chỗ trống, tôi đặt vỏ trứng mới vào, kích thước vừa khít, màu nâu sẫm, cách vỏ trứng xanh trắng của mùa hè bên cạnh nửa năm ánh sáng.
Cái lọ sắp đầy rồi. Nhưng tôi không có ý định đổ đi. Nó sẽ cứ nằm đó mãi, giống như một cuốn sổ kế toán không cần lật mở, ghi chép lại vị mặn và hơi ấm thẩm thấu từ trong vỏ trứng qua từng mùa.
Khi tôi tắt đèn bếp quay người đi ra, vệt nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang rút khỏi bệ cửa sổ, chiếu lên hàng vỏ trứng, phủ lên mỗi chiếc một đường viền vàng óng, ngắn ngủi.
(Hết)