“Bác sĩ, bố tôi thế nào rồi ạ?”
Bác sĩ tháo khẩu trang, trên mặt lộ ra nụ cười mệt mỏi.
“Ca phẫu thuật rất thành công, b/ệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.”
Tôi và Thẩm Uyển Thanh đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
“Tuy nhiên,” bác sĩ nói tiếp, “chức năng tim của b/ệnh nhân đã bị tổn thương, cần tĩnh dưỡng một thời gian. Trong thời gian ngắn tới, không được làm việc quá sức nữa.”
“Tôi biết rồi ạ. Cảm ơn bác sĩ.”
Sau khi Lục Chấn Quốc được chuyển vào phòng b/ệnh, tôi và Thẩm Uyển Thanh túc trực bên giường ông. Ông vẫn đang hôn mê, sắc mặt tái nhợt, hơi thở ổn định. Thẩm Uyển Thanh nắm lấy tay ông, lầm bầm điều gì đó. Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời đêm đen kịt bên ngoài, lòng dạ rối bời.
Sáng hôm sau, Lục Chấn Quốc tỉnh lại. Thấy tôi và Thẩm Uyển Thanh túc trực bên cạnh, ông nở nụ cười yếu ớt.
“Để hai người lo lắng rồi.”
“Ông còn nói nữa! Đã bảo ông phải chú ý sức khỏe, vậy mà ông cứ không nghe!” Thẩm Uyển Thanh đỏ hoe mắt.
“Được rồi, là lỗi của tôi.” Lục Chấn Quốc vội vàng nhận sai, “Sau này tôi nhất định sẽ chú ý.”
Ông lại nhìn sang tôi: “A Diễn, chuyện công ty...”
“Bố không cần lo lắng chuyện công ty đâu,” tôi nói, “Con sẽ xử lý tốt.”
“Con một mình có làm được không?”
“Được ạ,” tôi đáp, “Bố đã dạy con nhiều như vậy, con sẽ không làm bố mất mặt đâu.”
Lục Chấn Quốc mỉm cười mãn nguyện: “Tốt, vậy công ty tạm thời giao cho con.”
Từ ngày đó, tôi chính thức tiếp quản công việc quản lý thường nhật của Thịnh Hoa. Mỗi ngày đều đi sớm về muộn, giải quyết núi hồ sơ và các cuộc họp. Tuy mệt nhưng tôi học được rất nhiều điều. Những cổ đông và quản lý cấp cao vốn không phục, sau khi thấy năng lực xử lý công việc của tôi, cũng dần dần công nhận tôi.
Một tháng sau, Lục Chấn Quốc xuất viện. Bác sĩ khuyên ông không nên tham gia công việc cường độ cao nữa, tốt nhất là nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nửa năm tại nhà. Dù không cam tâm, Lục Chấn Quốc vẫn chấp nhận lời khuyên của bác sĩ. Ông chính thức chuyển giao quyền quản lý công ty cho tôi, lui về phía sau làm cố vấn.
Ngày làm lễ bàn giao, tập đoàn đã triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị. Lục Chấn Quốc tuyên bố quyết định này tại cuộc họp:
“Từ hôm nay, mọi công việc của tập đoàn Thịnh Hoa sẽ do con trai tôi là Lục Diễn toàn quyền phụ trách. Hy vọng mọi người cũng ủng hộ nó như đã ủng hộ tôi.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng. Tôi đứng dậy, cúi chào mọi người:
“Cảm ơn sự tin tưởng của mọi người. Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong đợi.”
Sau cuộc họp, Lục Chấn Quốc gọi tôi vào văn phòng. Ông lấy trong ngăn kéo ra một cuốn sổ tay đưa cho tôi:
“Đây là đúc kết kinh nghiệm của bố từ khi khởi nghiệp, ghi lại những bài học và sai lầm bố từng mắc phải. Hy vọng nó có ích cho con.”
Tôi nhận lấy cuốn sổ, gật đầu trịnh trọng: “Bố, con sẽ giữ gìn cẩn thận.”
“Vẫn còn một chuyện nữa,” Lục Chấn Quốc nói, “Con cũng nên quan tâm đến em gái con nhiều hơn. Nó một mình mở tiệm ở đó, không dễ dàng gì đâu.”
“Con biết ạ.”
“Hơn nữa,” Lục Chấn Quốc nhìn tôi, “chuyện trăm năm của chính con cũng nên cân nhắc đi thôi.”
“Bố ơi, bây giờ con làm gì có thời gian nghĩ đến chuyện đó.”
“Sự nghiệp quan trọng thật, nhưng gia đình cũng quan trọng không kém,” Lục Chấn Quốc nói, “Tìm được một người biết quan tâm, chia sẻ còn hơn bất cứ thứ gì.”
“Con biết rồi ạ, con sẽ để ý.”
Lục Chấn Quốc gật đầu, không nói gì thêm.
Thời gian cứ thế trôi đi. Tôi vừa quản lý công ty, vừa chăm sóc gia đình. Sức khỏe của Lục Chấn Quốc hồi phục khá tốt, mỗi ngày đều ở nhà nuôi chim trồng hoa, thỉnh thoảng lại thảo luận với tôi về chuyện công ty. Thẩm Uyển Thanh thì bận rộn mai mối cho tôi. Bà huy động mọi mối qu/an h/ệ để tìm đối tượng phù hợp. Hôm nay giới thiệu con gái giáo sư, mai lại giới thiệu cháu gái bác sĩ. Dù thấy đ/au đầu, nhưng tôi không nỡ từ chối ý tốt của bà, chỉ đành bấm bụng đi gặp.
Gặp vài người rồi cũng chẳng đi đến đâu. Thẩm Uyển Thanh sốt ruột: “Rốt cuộc con thích kiểu người như thế nào?”
“Con cũng không biết nữa,” tôi đáp, “Tùy duyên thôi ạ.”
“Duyên với chả n/ợ, làm gì có nhiều duyên đến thế?” Thẩm Uyển Thanh bực bội, “Con không tranh thủ đi, cô gái tốt đều bị người khác cư/ớp mất đấy.”
“Mẹ ơi, chuyện này đâu thể vội được.”
“Sao lại không vội? Con ba mươi tuổi rồi đấy!”
Tôi cười bất lực. Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo. Là Lục Vi gọi tới:
“Anh, em đang yêu rồi.”
Tôi sững người: “Với ai?”
“Một vị khách đến tiệm m/ua đồ. Anh ấy là giáo viên, người rất tốt, đối với em cũng rất tốt.”
“Có đáng tin không?”
“Đáng tin ạ,” giọng Lục Vi rất quả quyết, “Anh ấy nói với em, anh ấy không bận tâm quá khứ của em, chỉ muốn cùng em sống tốt thôi.”
Tôi im lặng một lúc: “Em chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn ạ,” Lục Vi nói, “Anh, em muốn dũng cảm một lần.”
Nghe giọng nói kiên định của nó, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc phức tạp. Có chút không nỡ, có chút lo lắng, nhưng nhiều hơn cả là sự nhẹ nhõm.
“Được,” tôi nói, “Chỉ cần em hạnh phúc, anh sẽ ủng hộ em.”
“Cảm ơn anh.”
Cúp điện thoại, tôi đứng bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên ngoài. Thành phố này rất lớn, lớn đến mức ai cũng phải vội vã ngược xuôi.