"Thay tôi gửi lời hỏi thăm đến Tô Uyển," tôi nói, "Bảo cô ấy, chuyện cũ hãy để nó qua đi. Hãy nhìn về phía trước."

Triệu Mẫn gật đầu: "Tớ sẽ làm vậy. Lăng Tiêu, cậu cũng bảo trọng nhé."

"Ừm, cậu cũng vậy."

Nhìn cô ấy khuất dần trong đám đông, tôi xoay người bước quay lại. Gió thu thổi qua, mang theo hương thơm của hoa quế. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác một góc nào đó trong lòng cuối cùng cũng đã hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng.

Cuộc sống vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Công việc kinh doanh của công ty dần đi vào quỹ đạo, tôi nhận được vài dự án nhỏ, tuy lợi nhuận không cao nhưng được cái ổn định. Dự án lớn bên phía Chu Hàng cũng đang tiến triển thuận lợi, dự kiến mùa xuân năm sau sẽ chính thức khởi công. Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.

Cho đến một ngày, tôi nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ.

Đó là một ngày thứ Bảy, tôi đang ở nhà đọc sách thì điện thoại reo. Là một số lạ.

Tôi bắt máy: "Alo, xin chào."

Đầu dây bên kia truyền đến giọng của một người đàn ông trung niên: "Xin hỏi có phải là anh Lăng Tiêu không?"

"Là tôi, ông là ai?"

"Tôi là Lâm Phong, anh trai của Lâm Hạo."

Tôi sững người: "Anh Lâm, có chuyện gì không?"

"Tôi muốn gặp anh một chút, có vài chuyện muốn nói trực tiếp."

"Về chuyện gì?"

"Về em trai tôi, và... về Tô Uyển."

Tôi im lặng một lát: "Được, gặp ở đâu?"

"Ba giờ chiều mai, quán cà phê Blue Mountain ở trung tâm thành phố, được không?"

"Được."

Cúp điện thoại, tôi tựa vào ghế sofa, suy nghĩ rất lâu. Lâm Phong tìm tôi làm gì? Là vì chuyện của em trai hắn? Hay là vì chuyện của Tô Uyển? Dù thế nào, cứ đến xem sao đã.

Chiều hôm sau, tôi đến quán cà phê đúng giờ. Lâm Phong đã đến trước, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Hắn mặc bộ vest màu xám đậm, trông điềm đạm hơn Lâm Hạo rất nhiều. Tôi bước tới ngồi xuống: "Anh Lâm."

Hắn đứng dậy, đưa tay ra: "Anh Lăng, ngưỡng m/ộ đã lâu."

Tôi bắt tay hắn: "Anh khách sáo quá."

Phục vụ bước tới, tôi gọi một ly Americano. Lâm Phong đi thẳng vào vấn đề: "Anh Lăng, lần này tôi tìm anh, chủ yếu là muốn thay em trai mình xin lỗi anh."

Tôi bưng tách cà phê lên, không uống: "Anh không cần thay nó xin lỗi. Người phạm lỗi là nó, không phải anh."

"Nói thì nói vậy, nhưng dù sao nó cũng là người nhà họ Lâm chúng tôi. Nó gây ra chuyện này, tôi là anh cả phải có trách nhiệm."

"Anh Lâm, nếu anh chỉ đến để xin lỗi thì không cần thiết đâu. Chuyện này đã qua rồi, tôi không muốn nhắc lại nữa."

"Tôi biết," hắn thở dài, "Nhưng tôi còn một yêu cầu quá đáng."

"Anh nói đi."

"Tôi muốn xin anh... hãy tha cho em trai tôi."

Tôi đặt tách cà phê xuống, nhìn hắn: "Anh Lâm, anh nói thế là ý gì?"

"Tôi biết, chuyện lần này là em trai tôi sai. Nó b/ắt c/óc Tô Uyển, lại còn tống tiền anh, quả thực là tội đáng ch*t. Nhưng nó dù sao cũng còn trẻ, nếu bị kết án tù, cả đời nó coi như h/ủy ho/ại. Tôi hy vọng anh có thể viết một lá đơn bãi nại, để tòa án giảm nhẹ hình ph/ạt."

Tôi nhìn hắn, không nói gì.

"Tôi biết yêu cầu này rất quá đáng," hắn tiếp tục, "Nhưng mẹ tôi sức khỏe không tốt, không chịu nổi cú sốc này. Chỉ cần anh viết đơn bãi nại, điều kiện anh cứ đưa ra. Bao nhiêu tiền cũng được."

"Anh Lâm," tôi lên tiếng, "Anh nghĩ tôi là người thiếu tiền sao?"

Hắn sững người.

"Em trai anh làm chuyện phạm pháp thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Đây không phải là vấn đề tôi có viết đơn bãi nại hay không, mà là vấn đề của pháp luật. Nếu tôi tha thứ cho nó, vậy ai tha thứ cho Tô Uyển? Ai tha thứ cho đứa trẻ chưa kịp chào đời kia?"

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng nhị gì cả," tôi ngắt lời, "Anh Lâm, tôi hiểu tâm trạng của anh. Nhưng chuyện này, tôi không giúp được anh."

Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

"Anh Lăng," hắn gọi với theo, "Chẳng lẽ không còn chỗ nào để thương lượng sao?"

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn hắn: "Có. Hãy để em trai anh chủ động nhận tội, cải tạo thật tốt. Đợi nó ra tù, làm lại cuộc đời. Đó mới là kết quả tốt nhất cho nó."

Nói xong, tôi xoay người bước ra khỏi quán cà phê. Ánh nắng bên ngoài rất đẹp. Tôi nheo mắt nhìn bầu trời. Tôi biết, mình đã làm đúng. Có những giới hạn không thể vượt qua. Một khi đã vượt qua, sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa.

Hai tháng sau, vụ án của Lâm Hạo được đưa ra xét xử. Tôi không đến nghe nhưng đã thấy kết quả trên tin tức. Lâm Hạo vì tội b/ắt c/óc và tống tiền, chịu hình ph/ạt tổng hợp là năm năm tù giam. Lâm Phong khi trả lời phỏng vấn bên ngoài tòa án đã nói rằng họ không có ý kiến gì về kết quả xét xử và cũng sẽ không kháng cáo. Phóng viên hỏi hắn có lời nào muốn nói với nạn nhân không. Hắn im lặng rất lâu, chỉ nói một câu: "Xin lỗi."

Khi tôi xem tin tức này, tôi đang uống trà trong văn phòng. Tiểu Nhã lẩm bẩm bên cạnh: "Chỉ năm năm, hời cho nó quá."

Tôi nói: "Đủ rồi. Năm năm là đủ để một người hiểu ra rất nhiều chuyện."

"Tổng giám đốc Lăng, anh hiền quá đấy. Người nó b/ắt c/óc là bạn gái anh mà."

"Bạn gái cũ," tôi đính chính, "Hơn nữa, cô ấy cũng không còn là bạn gái tôi nữa rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng mang vòng vàng hồi môn của tôi tặng mẹ, bà đem đúc thành ba đôi bông tai chia cho các chị em dâu, tôi chẳng mảy may hỏi tới, cuối tháng chồng kiểm tra tài khoản trả nợ ngân hàng thì thấy đã trống trơn.

Chương 17
Nhị tỷ Chu Cảnh Lệ, chồng làm nghề trang trí nội thất, điều kiện kinh tế khá giả hơn một chút, nhưng chị ta khôn ngoan lắm, chưa bao giờ chịu thiệt. Lần nào đến cũng cười cười nói nói, miệng thì nói lời khách sáo, nhưng mắt lại đảo quanh nhà soi mói khắp nơi.
0