"Vậy nên từ nay về sau, mỗi năm anh đều sẽ đóng tiền thuê nhà cho em." Trần Mặc nói, "Tiền thuê tiệm của em một năm tám mươi tám nghìn đúng không? Anh bao hết. Điều kiện là tiệm của em không bao giờ được đóng cửa, lúc nào cũng phải có bánh cuộn caramel muối và bánh hồng trà hạt dẻ, và lúc nào cũng phải có một bát canh nóng để anh xuống 'chực' mỗi khi đêm khuya vẽ xong bản thảo."
Lâm Tiểu Vũ nghiêng đầu nhìn anh, thứ ánh sáng lấp lánh trong mắt cô lại xuất hiện. Cô tiến lên một bước, vệt sốt sô-cô-la trên tạp dề quệt vào áo thun của Trần Mặc, để lại một vệt màu sẫm.
"Chốt đơn." Cô nói.
Cô kiễng chân lên, hôn nhẹ vào khóe miệng anh. Động tác rất nhanh, như chú chim nhỏ mổ một cái rồi rụt lại. Trần Mặc sững người tại chỗ, nơi cô vừa chạm vào nóng ran như bị bỏng. Anh cúi đầu nhìn cô, mặt cô đỏ tận mang tai, giả vờ quay người đi dọn quầy thao tác nhưng vì luống cuống tay chân mà làm rơi cả chiếc d/ao cạo bột xuống đất.
Trần Mặc cúi người nhặt giúp cô, lúc đứng thẳng dậy liền vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, ngửi thấy mùi hoa dành dành trên tóc cô hòa quyện cùng vị ngọt của sô-cô-la và kem tươi.
"Lâm Tiểu Vũ." Giọng anh trầm đục trong xoáy tóc trên đỉnh đầu cô.
"Dạ."
"Trước đây anh từng nghĩ cuộc đời mình tiêu tùng rồi. Khi ngồi trong mưa nhìn người khác lái xe rời đi, anh cứ ngỡ mình chẳng còn lại gì cả. Nhưng sau đó anh phát hiện vẫn còn lại một chút – vẫn còn lại đôi bàn tay biết vẽ tranh, vẫn còn một con mèo b/éo, vẫn còn một tiệm bánh mỗi ngày đều để lại cho anh những mẩu bánh vụn để ăn. Sau nữa anh mới nhận ra, vẫn còn lại một người, người đã ngồi xổm đợi anh suốt một giờ đồng hồ trước cửa tầng năm."
Lâm Tiểu Vũ cọ cọ trong lòng anh, vùi mặt vào ngựk anh. "Vậy thì sau này đừng để người khác phải đợi nữa."
"Không đợi nữa." Anh nói, "Sau này đều là anh đợi em."
Giữa tháng Tám, Trần Mặc chuyển vào căn hộ mới ở phía Tây thành phố. Nội thất chưa làm xong, nhưng anh không thể chờ đợi thêm được nữa mà chuyển vào ngay. Căn phòng hướng Bắc ở tầng năm ấy anh đã ở được bốn tháng, tuy chỉ bốn tháng, nhưng những gì chứa đựng trong bốn tháng đó còn nhiều hơn cả năm năm trước cộng lại. Lúc anh thu dọn hành lý, Niên Cao đi lại trong căn phòng trống trải, mỗi khi đi đến một góc nào đó lại dừng lại ngửi một chút, như thể đang nói lời tạm biệt với căn phòng này.
Trần Mặc gập chiếc bàn xếp nhét vào vali, kẹp bảng vẽ dưới nách, xếp từng cuốn sổ phác thảo ngay ngắn. Anh lật đến xấp đồ dưới gối – hai tờ giấy ghi chú, một bản thảo vẽ tường chú chó Shiba và mèo mướp, một bức chân dung nhỏ bóng lưng tiệm bánh, một mảnh giấy ghi đầy phản hồi, cuối cùng là đám mây xiêu vẹo kia cùng chữ ký "Trần Mặc" nằm sát bên cạnh. Anh đặt từng thứ một cách phẳng phiu vào sổ phác thảo, đặt sổ phác thảo lên trên cùng rồi cho vào ngăn trong cùng của chiếc ba lô.
Anh kéo vali ra khỏi cửa, quay người rút chìa khóa đặt trên tủ giày. Chùm chìa khóa rơi xuống mặt tủ gỗ, phát ra tiếng "keng" giòn tan. Anh nhìn lại căn phòng nhỏ hướng Bắc này lần cuối, cửa sổ đang mở, gió tràn vào thổi bay rèm cửa, ánh nắng in trên sàn nhà trống trải những vệt sáng rực rỡ.
Bốn tháng trước khi anh kéo cùng chiếc vali này bước vào, cứ ngỡ cuộc đời mình chỉ còn lại mỗi chiếc vali này. Bốn tháng sau khi anh kéo nó ra ngoài, vali chỉ đựng một nửa, phần còn lại đều được lấp đầy bởi những thứ khác – lấp đầy đến căng phồng, nặng trĩu.
Lúc anh xuống lầu, Lâm Tiểu Vũ đang đợi anh trước cửa tiệm bánh, bên cạnh là Niên Cao đang ngồi xổm. Niên Cao đeo một chiếc vòng cổ mới, là Lâm Tiểu Vũ m/ua, màu xanh nhạt, trên đó treo một đám mây kim loại nhỏ xíu. Trần Mặc bước tới ngồi xổm xuống xoa đầu Niên Cao, rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Tiểu Vũ.
"Đi thôi." Anh nói.
"Đi đâu ạ?"
"Nhà mới."
Lâm Tiểu Vũ khóa cửa tiệm bánh, trước cửa treo tấm biển "Chủ tiệm có việc bận, ngày mai mở lại". Cô nhét chìa khóa vào túi, bước đến bên cạnh Trần Mặc, rất tự nhiên vươn tay khoác lấy cánh tay anh. Trần Mặc kéo vali, cánh tay bị Lâm Tiểu Vũ khoác lấy, bên chân là chú mèo mướp b/éo đeo vòng cổ đám mây, ba người dọc theo con ngõ khu phố cũ đi ra ngoài.
Chị chủ tiệm bánh bao nhìn thấy họ liền gọi: "Ôi, chàng trai chuyển nhà hả?"
"Vâng, chuyển ạ. Sau này vẫn đến ăn bánh bao nhà chị."
"Thế thì tốt quá!" Chị chủ vung vẩy chiếc muôi về phía anh.
Họ đi qua gốc cây hòe già, đi qua tiệm kim khí và cửa hàng tạp hóa, đi qua trước cửa tiệm bánh có vẽ đám mây xiêu vẹo trên tường. Ánh nắng từ những khe hở giữa các tòa nhà đổ xuống từng mảng lớn, chiếu lên lưng họ ấm áp. Trần Mặc nghiêng đầu nhìn Lâm Tiểu Vũ bên cạnh, cô đang ngẩng đầu nhìn những đám mây trên trời, khóe miệng cong lên, gió thổi những sợi tóc mai của cô lướt trên cánh tay anh ngưa ngứa.
"Tiểu Vũ."
"Dạ?"
"Em từng nói đấy. Em hỏi anh muốn có một cuộc sống thế nào trong tương lai."
"Ừm, em nói đấy. Anh nghĩ ra chưa?"
"Nghĩ ra rồi." Trần Mặc quay lại nhìn về phía trước, cuối con ngõ ấy thông ra con đường chính, trên đường xe cộ qua lại tấp nập, âm thanh hòa lẫn vào nhau ù ù, cũng giống hệt tiếng ồn phố thị mà bốn tháng trước anh nghe thấy khi đứng trên ban công tầng năm. Nhưng cùng một âm thanh đó rơi vào đôi tai khác nhau, những gì nghe được đã hoàn toàn khác biệt rồi.