Thư Vân nói đúng. Hứa Thanh trước đây, gặp vấn đề sẽ sợ hãi trước, lùi bước trước, cảm thấy mình không làm được trước. Nhưng lần này thì khác. Có lẽ vì chuyện quá lớn, quá tà/n nh/ẫn, lớn đến mức không còn đường lùi. Khi sau lưng bạn không còn đường đi, bạn chỉ có thể tiến về phía trước.

Một tuần nữa lại trôi qua, luật sư Thẩm thông báo với tôi rằng vụ kiện ly hôn đã được thụ lý.

Hai vụ án, một là anh ta kiện tôi phân chia bất động sản, hai là tôi kiện anh ta ly hôn và yêu cầu bồi thường. Hai vụ án sẽ được xét xử gộp, nhưng thời gian chưa chắc đã xếp cùng lúc được. Luật sư Thẩm bảo tôi chuẩn bị tâm lý, nói rằng loại vụ án này nhanh nhất cũng phải mấy tháng mới có kết quả.

Mấy tháng.

Tôi tính toán thời gian, lúc đó chắc đã vào xuân rồi.

Cũng tốt. Mùa đông luôn quá lạnh lẽo, đợi mùa xuân đến, biết đâu mọi chuyện đều có thể kết thúc.

Đúng vào khoảng thời gian đó, tôi nhận được điện thoại của bố.

Ông và mẹ sống ở quê, bình thường không chủ động gọi cho tôi, thường là tôi gọi về. Hôm đó điện thoại vừa reo, nhìn thấy tên bố trên màn hình, tim tôi thắt lại một nhịp.

“Bố ạ?”

“Thanh à.” Giọng bố tôi nghe rất trầm, “Mẹ con bảo bố hỏi con, dạo này thế nào? Lần trước con bảo đi công tác về, mà đã nửa tháng rồi không thấy con gọi điện về.”

Tôi nắm ch/ặt điện thoại, miệng há ra nhưng không thốt nên lời.

“Thanh?” Bố tôi cảnh giác, “Có chuyện gì xảy ra à?”

“Bố ơi…” Giọng tôi vừa cất lên, chính tôi cũng gi/ật mình, khàn đặc không ra hơi, “Con không sao, chỉ là dạo này công việc bận rộn quá…”

“Con đừng lừa bố.” Bố tôi ngắt lời, “Bố là bố con. Từ nhỏ đến lớn, con nói dối lúc nào mà bố không nghe ra? Rốt cuộc là sao? Có phải Thiệu An b/ắt n/ạt con không?”

Tôi siết ch/ặt điện thoại, nước mắt ùa ra.

Tôi không muốn khóc. Nửa tháng nay tôi luôn phải gồng mình, trước mặt Thư Vân, trước mặt luật sư, trước mặt đồng nghiệp, tôi đều cố gắng gượng. Nhưng chỉ cần nghe thấy giọng bố, sợi dây th/ần ki/nh đó liền đ/ứt đoạn. Tôi co người trên ghế trong phòng làm việc, òa khóc nức nở trước điện thoại.

Đầu dây bên kia, bố tôi im lặng vài giây.

Sau đó tôi nghe thấy ông quát lớn với người bên cạnh: “Bà nó, đặt vé đi, lên Bắc Kinh.”

Giọng mẹ tôi vọng lại từ xa: “Có chuyện gì vậy?”

“Thanh nó gặp chuyện rồi.”

Tối hôm sau, bố mẹ tôi đã có mặt ở Bắc Kinh.

Khi tôi mở cửa, thấy họ đứng trước cửa, mỗi người xách một túi đồ lớn. Hốc mắt mẹ đỏ hoe, vừa thấy tôi đã lao vào ôm chầm lấy. Bố đứng phía sau, mặt mày tái mét, môi mím ch/ặt.

Sau khi vào nhà, mẹ kéo tôi ngồi xuống sofa, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tôi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Đến đoạn Chu Thiệu An mang theo Lâm Vãn sang Đức, bố tôi đ/ập mạnh một cái xuống bàn trà, khiến chiếc cốc nảy lên.

“Đồ súc vật!”

Mẹ tôi nước mắt rơi lã chã, ôm lấy tôi nói: “Con gái ơi con khổ quá, sao con không nói cho chúng ta biết sớm hơn?”

“Con không muốn bố mẹ lo lắng.”

“Con không nói chúng ta mới lo lắng đấy!” Mẹ tôi vừa khóc vừa vỗ lưng tôi, “Chuyện lớn thế này mà con gánh vác một mình, con gánh nổi sao?”

Tôi tựa vào vai mẹ, bỗng thấy vô cùng an tâm. Sức lực gồng gánh suốt những ngày qua, vào khoảnh khắc này như trút bỏ được hết. Trên người mẹ vẫn là mùi hương quen thuộc, mùi bột giặt hòa lẫn hương hoa quế thoang thoảng. Bố ngồi đối diện, gi/ận đến mức thở hổ/n h/ển, nhưng ánh mắt nhìn tôi tràn đầy xót xa.

Tối hôm đó, mẹ nấu cơm cho tôi.

Cà chua trứng, rau xào, canh sườn. Đều là những món ăn gia đình bình thường nhất, nhưng tôi đã ăn hết hai bát cơm. Bố ngồi đối diện nhìn tôi ăn, biểu cảm dần dần dịu lại.

“Vụ kiện đá/nh thế nào?” Ông hỏi tôi, “Cần tiền không? Bố có đây.”

“Không cần ạ.” Tôi nói, “Luật sư Thẩm bảo chứng cứ đầy đủ, vấn đề không lớn. Chỉ là mất thời gian hơn chút thôi.”

“Lâu cũng không sợ.” Bố nói, “Nhà mình có kiên nhẫn. Bụt chùa nhà không thiêng thì còn có tòa án. Nó ở nước ngoài thì sao? Tòa phán quyết rồi, thì vẫn phải thi hành.”

Tôi gật đầu.

Mẹ tôi bên cạnh lau nước mắt, hỏi tôi: “Thế còn căn nhà? Sau này con vẫn ở đây à?”

“Đợi vụ kiện kết thúc, con muốn b/án đi.” Tôi nói, “Khó chịu lắm. Mỗi góc đều có bóng hình của anh ta. Con muốn đổi chỗ ở.”

Mẹ không nói gì, chỉ ôm lấy tôi lần nữa.

Đêm đó bố mẹ ngủ phòng khách, tôi nằm trên giường, nghe tiếng nói chuyện rì rầm vọng lại từ phòng bên, trong lòng lần đầu tiên cảm thấy không còn trống trải đến thế.

Sáng hôm sau, mẹ dậy làm bữa sáng, cháo kê, trứng luộc, dưa chuột trộn. Khi tôi ngồi xuống ăn, điện thoại reo. Là luật sư Thẩm.

“Hứa Thanh, cô có tiện nói chuyện không?”

“Tiện ạ.”

“Luật sư bên phía chồng cô đã liên lạc với tôi, nói rằng muốn hòa giải.”

Tôi đặt đũa xuống.

“Hòa giải? Hòa giải thế nào ạ?”

“Đối phương đề nghị từ bỏ yêu cầu phân chia bất động sản, đồng ý để căn nhà thuộc về cô. Nhưng cô phải rút đơn tố cáo hành vi giả mạo giấy công chứng, và từ bỏ việc truy đòi tám trăm nghìn tệ kia.”

Tôi nghe xong, im lặng vài giây.

Mẹ tôi bên cạnh lo lắng nhìn tôi, khẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy con?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm