Một buổi chiều cuối tuần, ông Chu không đi tập thái cực quyền, cũng không tìm cụ Tôn. Ông tự nh/ốt mình trong phòng, lôi cuốn album ảnh cũ đã cất giữ bao năm nay. Trong đó toàn là những bức ảnh cũ đã ố vàng, có ảnh chụp chung của ông và vợ thời trẻ, ảnh Chu Cường cười ngây ngô khi tròn tháng, và cả cảnh cả nhà cùng đi công viên chèo thuyền. Nhìn bức ảnh Chu Cường hồi nhỏ ngồi trên cổ ông, hốc mắt ông hơi nóng lên.
Ông cầm điện thoại, lóng ngóng nhắn một tin vào nhóm gia đình: "Cuối tuần này, đừng ai sắp xếp việc gì khác nhé. Cả nhà mình, cộng thêm cả cụ Tôn nữa, cùng về căn nhà cũ ở ngoại ô xem sao. Bố muốn nấu một bữa cơm ở đó, cả nhà mình cùng ăn bữa cơm đoàn viên."
Chu Cường nhắn lại ngay lập tức: "Dạ vâng bố! Con đặt xe ạ!"
Tiểu Lợi cũng gửi một biểu tượng mặt cười: "Con sẽ làm mấy món bánh mới học và đồ kho mang theo ạ!"
Đến cuối tuần, một chiếc xe thương mại bảy chỗ chở cả gia đình, rầm rộ hướng về phía căn nhà cũ ở ngoại ô. Đó là khu tập thể nhà máy phân cho ông Chu thời trẻ, tuy đã bỏ trống từ lâu nhưng ông không hề b/án, mỗi năm ông đều về quét dọn một lần.
Cây lựu trong sân đang nở rộ, những bông hoa đỏ rực giữa tán lá xanh trông thật đẹp mắt. Vừa xuống xe, ông Chu đã ngửi thấy mùi không khí quen thuộc, pha lẫn hương đất và cỏ xanh, cảm giác cả người như được thư giãn.
Ông đẩy cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt, đồ đạc trong nhà vẫn như cũ, có chút bụi bặm, nhưng mùi gỗ của đồ đạc cũ vẫn còn đó. Ông như nhìn thấy hình ảnh vợ mình đeo tạp dề bận rộn trong bếp, nghe thấy tiếng cười đùa của Chu Cường khi đuổi theo chú chó nhỏ trong sân ngày nào.
"Bố, bố cứ ngồi đó chỉ huy, để chúng con dọn dẹp!" Chu Cường xắn tay áo, bắt đầu chuyển bàn lau ghế. Tiểu Lợi cũng nhanh nhẹn trải khăn bàn, bày biện bánh trái và đồ kho mang theo. Cụ Tôn thì bị đứa cháu nội kéo đi tham quan những món đồ cũ trong sân.
Ông Chu ngồi trên chiếc ghế mây cũ trong sân, nhìn cảnh tượng bận rộn mà nhộn nhịp trước mắt, lòng trào dâng một cảm giác an tâm khó tả. Căn nhà cũ này lưu giữ quá nhiều ký ức của gia đình họ, tuy cũ kỹ nhưng lại khiến ông cảm nhận được "cội nguồn" của gia đình hơn bất kỳ căn hộ khu trường học cao cấp nào.
Trong bếp tỏa ra mùi cơm canh quen thuộc, là mùi th!t kho tàu mà Tiểu Lợi học theo bí quyết của ông. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá cây lựu, đổ xuống mặt ông những vệt sáng lốm đốm.
Ông chợt nhớ đến cuốn sổ tiết kiệm kia. Ba triệu năm trăm nghìn đó, ban đầu là pháo đài để ông chống chọi với bão tố tuổi già, sau đó trở thành cái lồng giam giữ chính mình, rồi sau nữa, nó biến thành nhịp cầu và sợi dây liên kết. Còn bây giờ, nhìn cây lựu đầy sức sống trước mắt và cả gia đình dưới gốc cây, ông thấy rằng nơi trú ngụ thực sự của số tiền đó không nên là những con số lạnh lẽo trong ngân hàng, mà nên là nơi có thể cắm rễ, đơm hoa, kết trái như cây lựu này.
Ông lấy điện thoại ra, mở bản kế hoạch "Trạm trung chuyển tình yêu", thực hiện chỉnh sửa cuối cùng. Ông quyết định, ngoài khoản dự phòng và quỹ giáo dục cho cháu nội, cũng như "đầu tư thiên thần" hỗ trợ tiệm bánh của Tiểu Lợi, ông sẽ trích ra một phần tiền để tu sửa lại căn nhà cũ này. Không cần quá xa hoa, nhưng phải chắc chắn, ấm cúng. Đợi cuối tuần Chu Cường rảnh rỗi, hoặc sau này ông già yếu không đi lại được nữa, đây có thể là chốn tụ họp, dưỡng già của cả nhà.
Ông đã quyết định rồi, đợi nhà sửa xong, ông sẽ chụp một tấm ảnh gia đình dưới gốc cây lựu này. Mang theo cả phần của vợ ông nữa, cùng nhau.
Bữa tối được bày trong sân, cùng gió đêm và hương hoa. Th!t kho tàu, rau xanh xào, dưa chuột trộn, và cả bánh trung thu nhân trứng muối Tiểu Lợi làm, đơn giản mà thịnh soạn. Chu Cường mở chai bia, rót cho ông Chu và cụ Tôn. Cả nhà quây quần bên chiếc bàn gỗ cũ, phía trên đầu là bầu trời đầy sao.
Cụ Tôn nâng ly rư/ợu, xúc động nói: "Ông Chu à, cả đời tôi đứng trên bục giảng giảng giải không biết bao nhiêu lần thế nào là 'hạnh phúc', hôm nay ở trong cái sân nhà ông, tôi mới thực sự cảm nhận được một cách chân thực nhất."
Ông Chu cười chạm ly với cụ, quay sang nhìn Chu Cường và Tiểu Lợi đang đùa giỡn với con, lòng tràn đầy sự an tâm và ấm áp. Khoảnh khắc này, ba triệu năm trăm nghìn kia dường như đã thực sự trở thành một câu chuyện xa xôi. Ông có thể cảm nhận rõ ràng, những thứ đang bao quanh mình lúc này, những tiếng cười, ánh đèn, hương cơm canh, và hơi ấm của những người bên cạnh, mới là tài sản chân thực nhất và chịu được sự thử thách của thời gian nhất.
Nỗi lo cuối cùng trong lòng ông về tiền bạc và tương lai cũng tan biến như làn khói bếp trong gió đêm.
Chương 11
Kế hoạch tu sửa căn nhà cũ nhận được sự đồng thuận của cả nhà. Chu Cường chủ động nhận việc liên hệ đội thi công, Tiểu Lợi phụ trách chọn đồ nội thất và trang trí trên mạng. Ông Chu thì phụ trách giám sát và... đưa ra quyết định. Cụ Tôn cũng hào hứng đóng góp vài ý kiến về bố cục sân vườn, bảo rằng nên trồng một khóm trúc ở góc tường cho thêm phần tao nhã.
Ngày tháng trở nên bận rộn và phong phú. Ông Chu mỗi ngày đi lại giữa nhà mình và nhà cũ, nhìn những bức tường cũ được sơn mới, những viên ngói vỡ được thay bằng ngói mới, đường ống rò rỉ được sửa chữa, cảm giác thỏa mãn khi "tu sửa lại giấc mơ cũ" còn mãnh liệt hơn nhiều so với việc trong sổ tiết kiệm có thêm vài chục nghìn.