Mùa hoa lỡ nhịp mưa

Chương 5

02/07/2026 19:44

Anh ta bỗng thấy mơ hồ, anh ta có thể chăm sóc Bạch Tiểu Vũ bị thương chảy m/áu, cũng có thể chăm sóc bản thân, tại sao lại không thể chăm sóc Tô Diệp khi cô bị thương và chảy m/áu?

Anh ta bắt đầu hối h/ận, bứt rứt. Anh ta gọi cho Tô Diệp vô số lần, nhưng đối phương luôn ở trạng thái tắt máy, anh ta đành phải liên tục gửi tin nhắn WeChat cho cô.

Đúng lúc đó, anh ta thấy bài đăng trên mạng xã hội của Bạch Tiểu Vũ, cô ta đang mặc chiếc váy cưới của Tô Diệp.

Bên dưới là những bình luận từ hội bạn thân của cô ta:

“Nếu mình nhớ không lầm thì đây là váy cưới của chị Tô đúng không? Nhưng cậu mặc vào trông sang chảnh hơn hẳn chị ta.”

“Bảo bối, cậu đã mặc cả bộ váy cưới này rồi, vậy là công khai rồi à?”

“Từ nay không được gọi là Tiểu Vũ nữa, phải gọi là Tổng giám đốc Bạch rồi nhỉ?”

Từ Tư Minh nhíu mày.

Chiếc váy cưới này quả nhiên vẫn là Tô Diệp mặc là thuận mắt nhất.

Tại sao mình lại bị m/a xui q/uỷ khiến mà đồng ý với yêu cầu của Bạch Tiểu Vũ chứ?

Ngẫm lại kỹ, từ khi bắt đầu yêu đương với Tô Diệp, anh ta luôn được cô chăm sóc.

Bây giờ đột nhiên có một người cái gì cũng dựa dẫm vào anh ta, điều này mang lại cho anh ta một cảm giác hoàn toàn mới lạ.

Anh ta lầm tưởng rằng việc mình toàn tâm toàn ý chăm sóc một người chính là tình yêu.

Nhưng cho đến khi Tô Diệp đột nhiên biến mất không dấu vết, anh ta mới biết đó chẳng qua chỉ là một thoáng rung động nhất thời.

Bạch Tiểu Vũ căn bản không thể thay thế được vị trí của Tô Diệp trong lòng anh ta.

Anh ta bắt đầu xa lánh Bạch Tiểu Vũ, không còn đáp ứng mọi yêu cầu của cô ta như trước nữa, thậm chí còn điều Bạch Tiểu Vũ sang bộ phận khác.

Cho đến một ngày, Bạch Tiểu Vũ nhận được thông báo chấm dứt hợp đồng lao động do phòng nhân sự gửi đến.

Bạch Tiểu Vũ cuối cùng cũng bùng n/ổ, cô ta xông thẳng vào văn phòng của Từ Tư Minh, ném tờ thông báo vào mặt anh ta.

“Từ Tư Minh! Anh nói cho rõ ràng, tại sao anh lại đuổi việc tôi!?”

Từ Tư Minh lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Vũ.

“Cô có muốn hét to hơn nữa không? Để cả công ty đều biết cô bị đuổi việc?”

Bạch Tiểu Vũ kiểu “đã đ/âm lao phải theo lao”, quay đầu bước ra khỏi văn phòng của Từ Tư Minh, bắt đầu la lối om sòm.

“Các đồng nghiệp ơi, xin thông báo một tin buồn là tôi sắp bị đuổi việc rồi. Tại sao tôi lại bị đuổi việc? Chính là vì vị sếp của chúng ta đây. Anh ta không có được tôi nên muốn h/ủy ho/ại tôi.”

“Từ Tư Minh, tôi làm việc dưới quyền anh, nhưng công việc của tôi chỉ là trợ lý, không bao gồm việc lên giường với anh đâu nhé?”

“Hy vọng các đồng nghiệp nữ hãy nhìn rõ bộ mặt của vị sếp “người mặt dạ thú” này, các người nhất định phải cẩn thận, hôm nay của tôi chính là ngày mai của các người. Hoặc là bị anh ta quy tắc ngầm, hoặc là bị anh ta đ/á văng như rác rưởi!”

Tiếng mắ/ng ch/ửi của Bạch Tiểu Vũ thu hút tất cả mọi người trong công ty, Từ Tư Minh cũng nhân cơ hội đó bảo trợ lý chiếu một đoạn video lên màn hình lớn.

Đây là góc quay từ trên cao trong đám cưới của anh và Tô Diệp, trong hình ảnh có thể thấy rõ ràng, Bạch Tiểu Vũ đang đi thì đột nhiên ngã nhào về phía Tô Diệp, hai tay đẩy mạnh khiến Tô Diệp ngã xuống, dẫn đến việc cô bị trầy đầu gối.

Tiếp theo đó mới là cảnh Từ Tư Minh vì tức gi/ận mà hủy bỏ hôn lễ.

Đoạn video này gây ra một cuộc tranh luận sôi nổi.

“Đi trên mặt đất bằng phẳng mà cũng ngã được? Mà ngã đ/au như thế, không biết còn tưởng là bị xe đ/âm bay đấy.”

“Không đúng, cô ta là cố tình ngã đúng không? Mà còn nhắm thẳng vào cô dâu nữa. Mọi người xem, bên cạnh cô dâu có hai phù dâu, sao cô ta không đẩy ai mà lại đẩy mỗi cô dâu?”

“Ồ, tôi hiểu rồi. Bạch Tiểu Vũ biết Tổng giám đốc Từ sợ m/áu nên cố tình làm cô dâu bị thương để phá đám cưới? Trời ơi, lòng dạ người phụ nữ này sao mà đ/ộc á/c thế?”

Bạch Tiểu Vũ lao đến trước màn hình, dùng cơ thể mình che hình ảnh: “Không phải! Các người đừng nói nhảm! Video này là c/ắt ghép, sao tôi có thể cố ý được!?”

Nhưng hành động của cô ta rất nực cười, vì màn hình chỉ là vật trung gian, cô ta che được màn hình thì video lại hiện lên trên mặt cô ta và tiếp tục phát.

Sau khi video kết thúc là hàng loạt bức ảnh được ghép lại.

Bên trái là những bộ quần áo nhỏ mà Bạch Tiểu Vũ “tự tay” may cho đứa bé, bên phải là ảnh chụp màn hình tương ứng trên Taobao, giá cả hiển thị rõ ràng.

Từ Tư Minh lên tiếng: “Bạch Tiểu Vũ, cô luôn miệng nói rằng cô tự tay may quần áo cho con của tôi và Tô Diệp, thậm chí còn làm đ/ứt tay vì nó. Nhưng thực tế, những thứ này đều là cô m/ua. Còn ngón tay của cô cũng là do cô cố tình tự làm bị thương để giành lấy sự thương hại của chúng tôi.”

Cô ta đỏ mặt tía tai cãi cố: “Tôi... tôi không có! Từ Tư Minh, anh đừng có ngậm m/áu phun người! Những thứ này không phải tôi m/ua, tôi chỉ may theo kiểu dáng trên Taobao thôi!”

Từ Tư Minh cười nhạt, không thèm đôi co với cô ta, sau đó bảo trợ lý chiếu bản PPT đã chuẩn bị sẵn.

Trong đó là hàng loạt tin nhắn trò chuyện giữa Bạch Tiểu Vũ và hội bạn thân.

“Bà già đó mấy ngày nay không đến công ty rồi, nghe phòng nhân sự bảo là đã nghỉ việc rồi. Thật hay giả thế?”

“Tôi không quan tâm bà ta có nghỉ việc hay không, tôi chỉ quan tâm bà ta đã ly hôn chưa! Nếu bà ta không ly hôn thì Tiểu Vũ không thể chính thức lên ngôi được. Tiểu Vũ, cậu nói thật đi, cậu đã ngủ với Tổng giám đốc Từ chưa?”

“Nói nhảm, tất nhiên là chưa. Từ Tư Minh trong chuyện này vẫn còn nguyên tắc lắm, nếu không thì mình đã sớm được “mẹ quý nhờ con” mà hất cẳng bà già đó đi rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi tận tụy phụng dưỡng mẹ chồng 20 năm, chồng lại đòi ly hôn ngay ngày sinh nhật tuổi 45, mẹ chồng bình thản gật đầu, sau khi hoàn tất thủ tục, luật sư công bố di chúc bà để lại toàn bộ 30 triệu tiền thừa kế cho tôi, chồng cũ quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.

Chương 15
Cho đến ngày sinh nhật thứ bốn mươi lăm, khi Thẩm Hạo đặt tờ đơn ly hôn trước mặt tôi, mẹ chồng bình thản gật đầu, tôi mới hiểu ra rằng, trang cuối cùng của cuốn sổ công đức này không viết về sự viên mãn, mà là sự thanh toán sòng phẳng.
0