Đến năm thứ hai làm "đinh tử hộ" (người bám trụ) ở cầu Nại Hà, Diêm Vương hết cách, đành tống khứ tôi trở về dương gian.
【Cho cô bảy ngày, hoàn thành tâm nguyện của mình.】
【Nếu không cô sẽ vĩnh viễn không qua được cầu Nại Hà, làm ảnh hưởng đến KPI của bổn quân.】
Đứng giữa phố xá tấp nập, nhìn ánh mặt trời đã một năm rồi chưa thấy, tôi cố gắng suy nghĩ.
Tâm nguyện của tôi là gì nhỉ?
Là năm ba tuổi, bố mẹ vì chỉ đủ sức nuôi em trai nên lấy cớ đi du lịch rồi bỏ rơi tôi ở ga tàu?
Là năm mười tuổi, bố mẹ nuôi có con riêng, lại đem tôi trả không cho bọn buôn người?
Là năm hai mươi ba tuổi, tôi nhận được offer từ một tập đoàn trong top 500 thế giới, nhưng vì kiểm tra sức khỏe đầu vào phát hiện u/ng t/hư dạ dày giai đoạn cuối nên bị từ chối?
Hình như đều không phải.
Cuộc đời tôi trắc trở đủ đường, những thất bại ấy sớm đã chẳng còn là tâm nguyện tiếc nuối gì nữa.
Cho đến khi nhìn thấy người chồng chung sống năm năm đang ôm cô nữ sinh viên mà anh ta chu cấp bước ra từ b/ệnh viện ph/á th/ai, tôi mới bừng tỉnh.
Hóa ra tâm nguyện của tôi chính là Cố Hoài An…
1.
Họ cũng nhìn thấy tôi.
Cố Hoài An không hỏi tôi hai năm qua đã đi đâu.
Mà lại xối xả m/ắng nhiếc tôi một trận.
【Ngụy Vi, gi/ận dỗi bỏ đi lâu như vậy, còn biết đường quay về sao?】
【Sao nào? Tiền tiêu hết rồi à?】
Thì ra anh ta vẫn luôn nghĩ tôi chỉ là gi/ận dỗi bỏ nhà đi.
Hai năm trước, tôi mang th/ai.
Vì tế bào u/ng t/hư di căn, việc mang th/ai có rủi ro cao, bác sĩ yêu cầu tôi nhập viện để dưỡng th/ai.
Tôi thấy chuyện u/ng t/hư không thể giấu được nữa, định sẽ thành thật với Cố Hoài An.
Nhưng khi tìm đến công ty, lại đúng lúc bắt gặp cảnh tượng chướng mắt trong văn phòng.
Cố Hoài An bị tôi làm mất hứng, vừa cài cúc áo vừa mất kiên nhẫn hỏi: 【Có chuyện gì mà không đợi về nhà nói, cứ nhất định phải đến công ty?】
Tôi nắm ch/ặt tờ kết quả khám th/ai trong tay, mắt đỏ hoe.
【Cố Hoài An, anh với cô ta bao lâu rồi?】
Cố Hoài An bình thản đáp:
【Hơn nửa năm rồi.】
【Nhưng cô yên tâm, Lan Lan không đòi danh phận, không đe dọa được địa vị bà Cố của cô đâu.】
Khi đó tôi không cam lòng, hèn mọn hỏi anh ta: 【Có thể c/ắt đ/ứt không?】
Cố Hoài An không chút do dự lắc đầu, phát ra một tiếng cười khẩy.
【Ngụy Vi, vợ chồng mình cưới nhau bao nhiêu năm rồi, cô tự đếm xem, cho tôi đụng vào mấy lần?】
【Tôi là đàn ông bình thường, làm sao chịu nổi?】
【Cũng may có Lan Lan, cô ấy thú vị hơn cô nhiều.】
【Cứ sống như vậy đi, cô muốn gì tôi cũng cho, chỉ cần cô đừng can thiệp vào chuyện của tôi và Lan Lan là được.】
Tôi không biết mình đã bước ra khỏi công ty như thế nào.
Chuyện mang th/ai không nói, chuyện u/ng t/hư dạ dày cũng chẳng nói.
Về nhà nhìn căn nhà trống trải, tôi bỗng thấy sợ hãi, tôi sợ mình không trụ được đến ngày sinh con.
Thế là tôi trốn khỏi thành phố này, tìm một b/ệnh viện tư nhân để nằm.
Giọng nói của Cố Hoài An c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Hoàn h/ồn lại, mặt tôi đã đẫm nước mắt.
Nhưng cảnh này rơi vào mắt Cố Hoài An, anh ta chỉ thấy tôi lại đang làm mình làm mẩy.
Anh ta mất kiên nhẫn: 【Lan Lan vừa mới phẫu thuật xong, cần nghỉ ngơi, tôi không có thời gian cãi nhau với cô.】
【Bác sĩ nói Lan Lan cần tĩnh dưỡng vài ngày, có chuyện gì thì đợi cô ấy khỏe lại rồi nói sau.】
Nói xong, anh ta mở cửa chiếc Bentley màu đen, lạnh lùng nói: 【Lên xe.】
Tôi tiến về phía ghế phụ.
Anh ta lập tức nhíu mày, nhắc nhở: 【Ngụy Vi, ngồi ra phía sau đi.】
【Lan Lan không có cảm giác an toàn, cô ấy không thể ngồi xa tôi được.】
Toàn thân tôi cứng đờ.
Tôi quen Cố Hoài An năm mười tám tuổi.
Anh ta là thái tử gia của tập đoàn Cố thị, còn tôi là thủ khoa khối văn không đóng nổi học phí.
Nghe được hoàn cảnh của tôi, anh ta tìm đến tận nơi đề nghị chu cấp cho tôi đi học.
Từ đó về sau, chúng tôi qua lại ngày càng nhiều, nảy sinh tình cảm với nhau.
Cách anh ta tỏ tình rất đặc biệt.
Kéo tôi từ ghế sau lên ghế phụ, bảo rằng anh thích người mình yêu ngồi gần mình một chút.
Đáng tiếc, hai năm không gặp, ghế phụ của anh ta đã đổi người.
Tôi cúi người lấy giấy bút từ hộc xe, viết vội một bản thỏa thuận ly hôn đơn giản ngay trên nắp capo.
Tôi đưa bút cho Cố Hoài An, bình thản nói: 【Đừng lo, vị trí của Lâm Lan tôi không ngồi đâu.】
【Ký tên đi, chúng ta ly hôn thôi.】
Lúc nãy, tôi cứ ngỡ tâm nguyện của mình là được gặp lại Cố Hoài An một lần nữa.
Nhưng khi thực sự gặp rồi mới hiểu.
Hóa ra tâm nguyện của tôi là chưa kịp đoạn tuyệt với anh ta.
Ngày mới đến cầu Nại Hà, Mạnh Bà đưa bát canh cho tôi, bảo tôi cứ yên tâm đi.
Duyên n/ợ kiếp này chưa dứt thì kiếp sau lại tiếp tục.
Có lẽ từ giây phút đó, tôi đã có tâm nguyện tiếc nuối.
Tôi muốn đầu th/ai một cách sạch sẽ, không muốn gặp lại Cố Hoài An nữa.
Cố Hoài An liếc nhìn bản thỏa thuận ly hôn đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, không nhịn được mà cười nhạt.
【Ngụy Vi, cô đang giở trò gì đấy?】
【Tay trắng ra đi, không đòi hỏi gì cả?】
Cố Hoài An nhìn tôi từ đầu đến chân, vẻ mặt đầy giễu cợt.
【Đôi khuyên tai này là tôi đấu giá cho cô.】
【Bộ đồ này là tôi đặt may riêng khi đi công tác Ý.】
【À đúng rồi, cả đôi giày cô đang đi nữa, là mẹ tôi tặng cô nhỉ?】
【Mọi thứ của cô đều liên quan đến tôi, cô lấy tư cách gì mà đòi tay trắng ra đi?】
Nói xong, Cố Hoài An đỡ Lâm Lan lên xe, mất kiên nhẫn bảo tôi: 【Được rồi, làm lo/ạn hai năm rồi, thế là đủ rồi.】
【Tôi đưa Lan Lan về nhà nghỉ ngơi trước, đợi cô hóng mát tỉnh táo lại rồi thì mau mau về nhà đi.】