“Con làm chị, đừng có ích kỷ như thế, đừng có nhòm ngó đến tiền của em trai con.”
Vì năm vạn tệ đó, tôi đã v/ay mượn khắp bạn bè người thân.
Sau giờ làm ban ngày, tôi lại tìm thêm một công việc làm thêm, đến khi làm việc quá sức đổ b/ệnh, tôi mới dần dần trả hết n/ợ.
Cùng năm đó, em trai tổ chức tiệc tân gia, một căn hộ lớn hai trăm mét vuông ở trung tâm thành phố.
Tôi đi vào phòng ngủ của con gái, con bé đang ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà.
Tôi xoa đầu con, khẽ hỏi:
“Sao vẫn chưa ngủ hả Đóa Đóa?”
Con bé đột nhiên ngồi dậy ôm lấy tôi hỏi:
“Mẹ ơi, tại sao mẹ của mẹ lại như thế ạ?”
Tôi không trả lời, chậm rãi nằm xuống bên cạnh con, khẽ vỗ về vai con bé.
Năm sinh con gái, mẹ gọi điện đến b/ệnh viện:
“Con có thấy rẻ rúng không, đúng là thứ rẻ rúng, con ra ngoài mà nghe ngóng xem, nhà ai như con, không biết x/ấu hổ, chưa cưới mà đã chửa!”
“Con thì sinh rồi, nhưng sính lễ là mười tám vạn tám nghìn, không được thiếu một xu.”
“Nếu không thì cứ đợi đấy, xem tao làm cho mày ch*t như thế nào.”
Cuối cùng, nhà chồng đã gửi sính lễ, em trai cũng có xe mới.
Đám cưới, họ không đến.
Đóa Đóa đầy tháng, họ cũng không đến.
Đóa Đóa năm tuổi rồi, sao họ lại đến đây?
Ngày hôm sau, vừa đưa Đóa Đóa đến trường mẫu giáo, tôi về nhà.
Mẹ ngồi trên ghế sofa gặm bánh mì, miệng đầy những lời phàn nàn:
“Sáng sớm ra đã chẳng có bữa sáng, không hiểu sao mẹ chồng con lại chịu đựng được con.”
“Vợ em trai con đâu? Nó có làm bữa sáng cho con không?”
Mẹ nghẹn họng, ho hai tiếng:
“Đừng càm ràm nữa, mau đi nấu cơm đi, bố con và tao đều đói rồi.”
Ăn cơm xong, tôi đang dọn dẹp bát đũa.
Ngoài cửa có tiếng gõ, thím hai và em họ đến.
Mẹ mở cửa, thím hai thân thiết nắm lấy tay bà:
“Nghe nói chị đến chỗ Tương Lâm, em vội đến thăm ngay.”
Mẹ kéo thím ngồi xuống sofa.
Thím hai vừa ngồi xuống đã bắt đầu hỏi:
“Căn hộ hai trăm mét vuông của Giai Thành không đủ cho hai người ở hay sao mà…”
Mẹ thấy tôi nhìn sang, ánh mắt né tránh:
“Ôi dào, ở cùng người trẻ tuổi, dù sao cũng không tiện, nhân tiện Tương Lâm sinh con gái, nên tao đến thăm một chút.”
Em họ không giấu nổi vẻ kh/inh khỉnh, đảo mắt:
“Con gái chị Tương Lâm năm tuổi rồi, sao bây giờ mới nhớ đến thăm hả chị?”
Thím hai lườm nó một cái, ra hiệu im miệng.
Thím vỗ tay mẹ nói:
“Chẳng phải còn cái vườn cây đó sao, dưỡng già chắc chắn là không thành vấn đề rồi…”
Mẹ nhíu ch/ặt mày, vân vê ngón tay, ấp úng:
“Vườn cây… vườn cây mà.” Bà vội vàng chuyển chủ đề, “Thế chuyện cưới xin của con trai cô thế nào rồi? Có ưng cô nào chưa?”
Thấy mẹ đá/nh trống lảng, thím hai cũng không nói thêm gì nữa.
Buổi tối, hai người họ ở lại ăn cơm.
Trên bàn ăn, thím hai hỏi dạo này tôi làm gì.
Miếng th!t trong miệng mẹ còn chưa nuốt xuống, đã vội vàng lên tiếng:
“Nó thì làm được cái gì, chẳng qua là làm nhân viên văn phòng, một tháng năm sáu nghìn là cùng.”
“Chủ yếu vẫn là dựa vào chồng nuôi, con rể tôi bây giờ vẫn đang đi công tác xa.”
Thím hai thấy sắc mặt tôi khó coi, nụ cười cứng đờ:
“Tương Lâm vẫn rất giỏi giang, vài năm trước, một mình nó chăm sóc vườn cây tốt như thế, nếu không nhờ nó, thì đã bị thâu tóm từ lâu rồi.”
Nhắc đến chuyện vườn cây, đáy mắt mẹ thoáng qua vẻ chột dạ, cười gượng gạo:
“Đúng thế, giỏi hơn thằng nhóc thối kia nhiều, sau này vẫn phải dựa vào Tương Lâm.”
“Nó chịu khổ được, việc bẩn việc mệt gì cũng làm được cả.”
“Vườn cây không phải cho Giai Thành rồi sao? Còn bắt chị cháu quản lý cái gì nữa.” Em họ gắt gỏng hỏi.
“Chẳng phải vợ nó đang mang th/ai sao, chẳng làm được việc gì cả.” Mẹ đặt đũa xuống, “Giai Thành nó bây giờ áp lực lại lớn, đừng nói đến chuyện lo cho chúng ta.”
“Năm năm trước mỗi năm doanh thu một triệu, bây giờ lại nỡ để chị Tương Lâm quản rồi sao?”
“Ki/ếm không bằng tiêu…” Mẹ im lặng vài giây, “M/ua nhà, m/ua xe, kết hôn, nhà gái đều đòi hỏi thứ tốt nhất, tiền không đủ tiêu.”
Tôi đứng dậy, mang bát đũa vào bếp.
Phòng khách chìm vào sự im lặng ngượng ngùng.
Bảy giờ tối, thím hai và em họ đứng dậy ra về.
Tôi đang xem tivi trên sofa, bố mẹ đột nhiên ngồi xuống đối diện tôi.
Họ nhìn chằm chằm vào tôi, im lặng hồi lâu, mẹ nhỏ giọng nói:
“Tương Lâm, chuyện vườn cây, là mẹ có lỗi với con.”
Bà lấy ra một chiếc khăn gói màu đỏ.
Mở ra, bên trong là một chiếc vòng tay vàng.
Mẹ đưa nó qua, ánh mắt d/ao động:
“Con kết hôn, bố mẹ bận trông coi vườn cây cho em con, nên không đến được.”
“Của hồi môn cũng không chuẩn bị cho con.”
Tôi nhìn chiếc vòng vàng nằm trên khăn đỏ, nhớ lại một tháng trước đám cưới.
Mẹ nhận sính lễ, tôi gọi điện bảo bà đến dự đám cưới.
Gọi hàng trăm cuộc, không một cuộc nào bắt máy.
Tôi đích thân về nhà mời, bà ném quà cáp ra xa mấy mét.
Mẹ nói:
“Chưa từng thấy đứa nào mặt dày như mày, chưa cưới đã chửa, còn đòi gả đi cho bằng được.”
“Sính lễ là thứ tao đáng được nhận, coi như m/ua đ/ứt, từ nay về sau, tao không có đứa con gái như mày!”
Con gái là không biết x/ấu hổ, sính lễ là tiền chảy vào túi.
Của hồi môn thì, không có.
Suy nghĩ quay về thực tại, sống mũi tôi cay xè.
Tôi nắm ch/ặt bàn tay, đẩy chiếc vòng lại:
“Không cần đâu.”