Vì mang tâm lý muốn trút gi/ận, giọng điệu của tôi không kìm được mà đầy mỉa mai.
Nhưng bản chất tôi vẫn là người lương thiện.
Nhân cách muốn trả th/ù bị nhân cách lương thiện áp chế, tôi lịch sự lên tiếng:
“Ông nói đúng, Bùi tổng.”
“Tần Ngọc sắp về rồi, chúng ta nên kết thúc thôi.”
“Không!” Bùi Ngôn Xuyên hoảng lo/ạn, có một khoảnh khắc chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Gương mặt anh ta ủ rũ, bàn tay phải khẽ nắm lấy vạt áo tôi.
Giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.
“Tôi đã vạch rõ giới hạn với cô Thẩm rồi, chỉ có em thôi.”
“Có thể cho tôi một cơ hội nữa không?”
“Tôi không bận tâm việc em ở bên Hạ Tinh D/ao.”
“C/ầu x/in em.”
?
Phát hiện chim hoàng yến lén lút nhận thêm việc bên ngoài mà mức độ chấp nhận lại cao đến thế.
Anh ta không phải mắc chứng thích bị “cắm sừng” đấy chứ?
Hay là đang ấp ủ một âm mưu lớn?
Trong đầu tôi thiên nhân giao chiến.
Bùi Ngôn Xuyên lại đột nhiên khóc.
Khi những giọt nước mắt rơi xuống, tôi lập tức giúp anh ta lau đi.
Càng lau càng nhiều, chỉ đành bỏ cuộc.
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, thầm nghĩ Bùi Ngôn Xuyên đúng là làm từ nước.
Không biết khóc bao lâu, anh ta cuối cùng cũng dừng lại.
Đôi mắt đỏ hoe, như một con thú nhỏ h/oảng s/ợ, vô thức r/un r/ẩy.
Thấy tôi mủi lòng, anh ta làm nũng hừ hừ vài tiếng, ôm ch/ặt lấy eo tôi, không chịu buông tay.
“Ít nhất bây giờ đừng đẩy tôi ra.”
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Tôi quay đầu lại.
“!”
Tôi đẩy mạnh Bùi Ngôn Xuyên ra, nhưng rõ ràng là vô ích.
Giang Dư An tái mét đôi môi, trừng trừng nhìn anh ta.
Sự không thể tin nổi trong mắt anh ta thoáng qua trong chớp mắt.
Thay vào đó là sự hung á/c và âm hiểm, tựa như con đ/ộc xà đang phát đi/ên.
“Anh nghe tôi giải thích...”
Giang Dư An túm ch/ặt lấy cổ tay tôi: “Về nhà.”
Bùi Ngôn Xuyên nhanh tay nhanh mắt, nắm lấy tay còn lại của tôi.
“An Lý...”
Một bên là vị hôn phu đang gi/ận dữ đến cực điểm.
Một bên là kim chủ đang khóc đến nhòe cả mắt.
Một trái một phải, âm thầm đối đầu.
Cuối cùng tôi hất tay Bùi Ngôn Xuyên ra, theo Giang Dư An về nhà.
Tôi muốn nói điều gì đó.
Anh ta tỏ vẻ “tôi không nghe”, rồi lao vào bếp, hì hục hai tiếng đồng hồ làm ra tám món một canh bưng ra.
Tôi vừa ăn vừa cân nhắc xem nên mở lời với anh ta thế nào.
Anh ta đ/ập mạnh tay xuống bàn, dưới ánh mắt nghi hoặc của tôi, anh ta lao ra ban công.
“Tôi còn phải giặt đồ, ăn xong em ngủ trước đi, tôi sẽ dọn dẹp.”
Đúng là một người chồng hiền, người cha tốt.
Ăn cơm xong đã rất muộn, tôi vệ sinh cá nhân rồi nằm lên giường.
Không ngủ được.
Trong đầu hỗn lo/ạn toàn là cảnh tượng hỗn độn của ngày hôm nay.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng mở ra.
Giang Dư An như bóng m/a bước vào.
Nằm xuống cạnh tôi.
Anh ta không dám gây ra tiếng động quá lớn, lặng lẽ từ phía sau ôm lấy tôi, tì cằm lên vai tôi, khẽ cọ xát.
Tôi nổi hết da gà.
“Giang Dư An!”
Tôi xoay người đẩy anh ta ra.
Trong bóng tối, anh ta nhìn tôi với vẻ như muốn khóc mà không khóc, mắt chứa đầy đ/au khổ.
Nhưng vẫn gượng cười: “Đừng gi/ận, An Lý, sau này tôi không ôm em nữa.”
Ai.
Dường như cảm nhận được tôi sắp vứt bỏ anh ta, Giang Dư An ôm ch/ặt lấy tôi, giọng điệu r/un r/ẩy và cầu khẩn không thể kiểm soát.
“Tôi sai rồi An Lý, người tôi yêu là em, chỉ có em thôi, c/ầu x/in em tha thứ cho sự từ chối thiếu hiểu biết thời niên thiếu của tôi, c/ầu x/in em.”
Ngũ quan anh ta rất đẹp, nhưng lúc này gương mặt không còn chút huyết sắc, dưới ánh trăng tỏa ra vẻ m/a mị.
Anh ta lặp đi lặp lại những lời không chia tay, cố chấp xin lỗi.
Một lúc lâu sau, cảm giác bất an cuối cùng cũng bị đ/è xuống.
“An Lý, chúng ta kết hôn đi, đ/ộc giả đều đang chờ ngoại truyện về câu chuyện của chúng ta đấy.”
Giọng anh ta trầm đục khàn khàn, thăm dò móc lấy ngón tay tôi.
Tôi rút mạnh tay về.
Phớt lờ vẻ tuyệt vọng chợt hiện trên gương mặt anh ta.
“Không thể nào.”
Anh ta lại bắt đầu khóc, tiếng nức nở đ/ứt quãng mang theo sự r/un r/ẩy, nghe đến mức tôi thấy phiền lòng.
“Ra ngoài.”
Giang Dư An bướng bỉnh lắc đầu, gương mặt kiên định không khuất phục.
Tôi buồn ngủ lắm, thật sự không có thời gian cãi nhau với anh ta: “Ra ngoài.”
“Đừng để tôi nói lần thứ hai.”
“Đây là nhà tôi, ngôi nhà tôi dùng tiền m/ua...”
Anh ta chớp đôi mắt đẫm lệ nhỏ giọng phản bác.
?
Tôi nổi gi/ận đùng đùng.
Đúng.
Đây đúng là ngôi nhà anh bỏ tiền m/ua.
Nhưng tự hỏi lòng mình, anh không thể tặng nó cho tôi sao?
Anh giàu thế cơ mà.
Anh lại còn ngoại tình nữa.
Đằng nào bao nhiêu năm nay cũng đâu có thực sự là vợ chồng.
Lời đến bên miệng chỉ còn lại một câu.
“Cút!”
Giang Dư An im lặng.
Giang Dư An khóc lớn.
Giang Dư An vừa khóc vừa chạy ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại đá/nh rầm một tiếng.
Tôi được một giấc ngon lành.
Tỉnh dậy, cả người nhẹ nhõm.
Vừa ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, từng đĩa thức ăn hấp dẫn đã được bưng lên.
Chè đậu đỏ hạt sen, bánh mì sandwich th!t xông khói, đĩa trái cây, bít tết áp chảo, sữa chua.
Đối lập với bữa sáng màu sắc rực rỡ là gương mặt tái mét như tàu lá chuối của Giang Dư An.
Tôi nhìn đủ loại mỹ vị, nghi hoặc mở lời: “Hôm nay nhà mình có khách à?”
“Là Hạ Nguyệt sao?”
Cái miệng vừa mới gượng cười của “ông chồng vàng vọt” trước mặt lập tức xệ xuống.
“Không, làm riêng cho em ăn đấy.”
Tôi cũng đâu ăn hết được.
Đang nhìn đống thức ăn mà rầu rĩ, chuông cửa reo.
Tôi tự dưng có dự cảm chẳng lành.
Giang Dư An bước tới mở cửa trước.
Sắc mặt càng tệ hơn.
Ngoài cửa đứng sừng sững Bùi Ngôn Xuyên mặc vest chỉnh tề và Hạ Tinh D/ao ăn mặc lòe loẹt.
Giang Dư An lạnh lùng đóng cửa.
“Này!”
Hạ Tinh D/ao bất mãn la lên.