"Kiều Kiều đừng sợ, bố đang đòi lại công bằng cho con đây, nếu không cho con một lời giải thích thỏa đáng, đừng hòng cái quán lẩu đó mở cửa tiếp! Bố mẹ có cả vạn cách để đòi lại công lý cho con!"
Nghe đến đây, tôi không kìm được mà cười lạnh.
Kiếp trước khi tôi bị bỏng, mẹ tôi lại có một bộ mặt hoàn toàn khác:
"Đi ăn lẩu thôi mà cũng không yên. Nếu mày không quyến rũ ông chủ quán, người ta rảnh rỗi không có việc gì làm mà lấy nước lẩu tạt vào mày à? X/ấu xí thì thôi đi, lại còn không biết an phận thủ thường?"
Tôi cố nén đ/au đớn giải thích:
"Nồi nước đó là tạt vào em gái, là nó sợ bị hủy dung nên ép con làm lá chắn phía trước."
Mẹ tôi không màng đến vết bỏng trên mặt tôi, thẳng tay t/át tôi một cái:
"Đồ s/úc si/nh, bình thường tao đối xử với mày quá tốt nên mới để mày b/ắt n/ạt em gái như thế! Cho dù em mày có bắt mày đỡ hộ thì đã sao? Đó đều là việc mày làm chị phải làm!"
Truyền dịch được một nửa, bố tôi ép tôi xuất viện.
Tôi tưởng họ lo lắng tiền viện phí, trên xe về nhà, tôi quỳ xuống c/ầu x/in họ:
"Con tự dành dụm được tiền, con có tiền nằm viện, không cần bố mẹ bỏ ra đâu."
Họ lại lạnh mặt:
"Tiền của mày? Đó là tiền công chúng tao nuôi mày đấy!"
Tôi không được điều trị bài bản, chỉ bôi tạm mấy bài th/uốc dân gian ở quê.
Khi da th!t tôi lở loét, đ/au đớn muốn ch*t đi sống lại, Chu Kiều Kiều lại đang cầm chiếc túi LV mới m/ua xoay vòng vòng trước gương.
Mẹ tôi khen nó:
"Vẫn là Kiều Kiều nhà mình, sinh ra đã có mệnh giàu sang. Không giống cái thứ mặt thối đó, nhìn là thấy vận xui."
Bố tôi phụ họa:
"Với cái ngoại hình của nó, chữa khỏi cũng là lãng phí tiền. Chi bằng m/ua cho Kiều Kiều cái túi, Kiều Kiều nhà ta chính là tiểu công chúa, chỉ có thiếu gia nhà giàu mới xứng với nó!"
Cả nhà họ yêu thương nhau, tràn ngập tiếng cười.
Còn tôi thì th/ối r/ữa trong căn phòng, sống cùng lũ giòi bọ.
Nghĩ đến đây, tay tôi siết ch/ặt.
Thấy là tôi, mẹ tôi tức gi/ận vô cùng.
"Bộp" một tiếng.
Một quả táo to hơn nắm tay người lớn bay thẳng về phía sống mũi tôi.
Nếu không phải tôi phản ứng kịp, mũi chắc chắn đã bị đ/ập đến chảy m/áu.
Thấy vậy, mẹ tôi càng thêm tức gi/ận!
"Đồ s/úc si/nh, mày còn dám né! Mày là đồ gi*t người à? Em mày xảy ra chuyện, mày không biết bảo vệ nó một chút sao? Nếu không phải tao và bố mày đến kịp, em mày đã h/ủy ho/ại cả đời rồi, mày mong em mày khổ sở đến thế sao! Đưa điện thoại đây, lương tháng này đưa hết ra đây, đóng viện phí cho em mày. Đợi tháng sau có lương, lại dẫn em mày đi m/ua thêm vài cái túi nữa. Điện thoại của em mày cũng hỏng rồi, tiện thể đưa nó đi đổi cái mới... Chu Nguyệt, mày nhớ kỹ cho tao, những thứ này đều là mày n/ợ em mày, mày không được phép vo/ng ân bội nghĩa."
Không nghe thấy tôi đáp lại, mẹ tôi ngẩng đầu lườm tôi một cái:
"Mày là đồ c/âm à? Tao nói nhiều như thế mà không hé răng lấy một tiếng? Kiếp trước chắc tao n/ợ mày, nên mới sinh ra cái đồ đòi n/ợ như mày!"
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà:
"Con chưa bao giờ n/ợ Chu Kiều Kiều cái gì cả! Bị thương ở quán lẩu là do bà chủ tạt nó, có bản lĩnh thì đi tìm ông chủ mà tính sổ đi! Liên quan gì đến con?"
"Hay cho mày, còn dám cãi lại tao? Con tiện nhân đó tao đã bảo bố mày đi xử lý nó rồi. Đừng tưởng chuyện này không liên quan đến mày! Nếu không phải mày cứ thích khoe lương cao, ép Kiều Kiều mời đi ăn lẩu rồi tặng túi LV gì đó, thì nó có xảy ra chuyện không?"
"Thứ nhất, con chưa bao giờ đề nghị Chu Kiều Kiều mời con đi ăn. Thứ hai, con sẽ không bao giờ tặng Chu Kiều Kiều túi LV, trước đây không có khả năng tặng, bây giờ không tặng, sau này càng không thể nào tặng..."
Lời còn chưa dứt, mẹ tôi lao tới t/át tôi.
Tôi hơi nghiêng người, né được.
Mẹ tôi không ngờ tôi lại làm vậy, bà loạng choạng ngã xuống đất.
Chu Kiều Kiều vội vàng đỡ người dậy, gào lên với tôi:
"Chu Nguyệt, chị đi/ên rồi à! Dám đá/nh cả mẹ!"
"N/ão của mày thông với hậu môn à? Sao toàn chứa phân thế? đá/nh người thế nào mà cần chị dạy à?" Tôi cười lạnh rồi đ/á nó một cái, "Nhìn cho kỹ đây, mức độ này mới gọi là đá/nh người."
Ánh mắt mẹ tôi nhìn tôi như muốn x/é x/ác tôi ra, bà hùng hổ lao lên.
Nhưng người phụ nữ chưa bao giờ động tay động chân như bà hoàn toàn không phải là đối thủ của một "nô lệ" làm đủ mọi việc nặng nhọc như tôi.
Bà bị tôi đ/á văng ra.
"Chu Nguyệt, tao là mẹ mày!" Mẹ tôi tức đến mức ngựk run lên bần bật.
"Mẹ tôi? Bà xứng làm mẹ tôi sao? Từ nhỏ đến lớn, bà đã chăm sóc tôi được ngày nào chưa? Bà coi tôi như bảo mẫu, bắt tôi nấu cơm rửa bát, ngay cả tã của Chu Kiều Kiều cũng là tôi thay. Tôi muốn học đại học, bà nói học phí đắt quá, Chu Kiều Kiều muốn học piano, khóa học mấy chục nghìn, bà chẳng chớp mắt đã đăng ký cho nó, lúc đó sao bà không nhớ ra bà là mẹ tôi?"
Tôi nhét bó hoa vào lòng mẹ tôi.
"Đám tang của bà tôi sẽ không đến đâu, bó hoa này coi như tôi làm tròn đạo hiếu trước vậy! Từ nay về sau, đường ai nấy đi."
Tôi quay người rời đi, không chút lưu luyến.
Người thân của tôi đã ch*t từ lâu rồi.
Ch*t vào cái ngày họ vứt bỏ tôi ở kiếp trước.
Bước ra khỏi phòng b/ệnh, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng ch/ửi rủa đầy gi/ận dữ của mẹ tôi.
Ha, so về ch/ửi bới, ai mà không biết chứ?
Trên đường về nhà, bố tôi gọi hơn ba mươi cuộc điện thoại.
"Đồ s/úc si/nh, giờ ki/ếm được tiền rồi nên cứng cánh rồi phải không? Còn dám trù mẹ mày ch*t sớm!"
"Bố ơi, bố bớt gi/ận, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của con..."
Bố tôi ở đầu dây bên kia tưởng tôi đã thỏa hiệp: