"Hàng giảm giá, 9.9 tệ một bó, Trương Phong, loại bạn trai biết vun vén cho cuộc sống như anh đúng là hiếm có khó tìm. Chỉ là tôi bị dị ứng phấn hoa, ý tốt của anh tôi xin nhận, còn hoa thì anh cầm về đi."
Nghe xong, vẻ mặt của các đồng nghiệp thay đổi hẳn.
"Hoa 9.9 tệ mà cũng mặt dày đến đòi quay lại?"
"Nếu chị Nguyệt mà đồng ý quay lại, tôi thề sẽ cười chị ấy cả đời."
"Yêu nhau lâu vậy mà đến dị ứng phấn hoa của bạn gái cũng không biết?"
Mặt Trương Phong đỏ bừng, nhưng vẫn không bỏ cuộc mà đuổi theo.
"Nguyệt Nguyệt, xin em cho anh một cơ hội để giải thích có được không?"
Trong quán cà phê, Trương Phong khuấy ly cà phê trong tay.
"Nguyệt Nguyệt, tình hình của Kiều Kiều không khả quan lắm."
"Không khả quan? Vết bỏng của nó di căn lên n/ão bộ, biến thành người thực vật rồi à?"
"Nguyệt Nguyệt, sao em có thể trù ẻo Kiều Kiều! Nó là em gái ruột của em cơ mà!" Trương Phong nhìn tôi đầy vẻ không đồng tình.
Tôi liếc nhìn gã, đứng dậy định rời đi.
Đến lúc này, gã mới chịu nói rõ mục đích.
Vì Chu Kiều Kiều bị thương không nặng, phía quán lẩu chỉ muốn bồi thường hai vạn tệ là xong chuyện.
Nhưng Chu Kiều Kiều là cục cưng của bố mẹ tôi, họ làm sao cam tâm?
"Nguyệt Nguyệt, anh biết, em và luật sư Triệu có qu/an h/ệ rất tốt, cô ấy giỏi nhất là xử lý những vụ kiện thế này, có thể nhờ cô ấy ra tay được không?"
"Không vấn đề gì, nhưng phí thuê luật sư Triệu khá đắt đấy."
"Nguyệt Nguyệt, Kiều Kiều là em gái ruột của em đấy!"
"Xì, cóc ghẻ gắn cánh mà đòi làm thiên nga à? Xin lỗi, nói sai rồi, dưới đũng quần không có nổi 2cm mà cũng đòi làm đàn ông? Nếu không được, tôi mở cho anh một cái quỹ từ thiện trên mạng, giúp anh quyên góp tiền làm phẫu thuật tăng kích thước nhé? Mặt dày đến thế là cùng, còn bắt tôi dùng qu/an h/ệ cá nhân để giúp anh theo đuổi con gái nhà người ta miễn phí à?"
Tôi nhìn xuống phía dưới của gã đầy chế giễu: "Hay là, tôi lại dùng nước sôi giúp anh tạt một cái cho xong, đỡ phải nghĩ ngợi lung tung~"
"Cô... sao cô lại trở nên như thế này, tôi không còn nhận ra cô nữa!" Trương Phong mặt đầy kinh ngạc, "Trước đây cô ngây thơ lương thiện, giờ cô lại vì chút tiền lẻ mà vứt bỏ người thân? Thật là m/áu lạnh, ích kỷ, thậm chí còn thô tục!"
"Anh cao thượng, anh vô tư thì anh tự móc tiền túi ra mà trả phí luật sư đi~" Tôi nhét danh thiếp của luật sư Triệu vào tay gã, làm động tác cổ vũ, "Đại thánh phụ, đừng để người phụ nữ m/áu lạnh như tôi phải kh/inh thường anh nhé~"
Nói xong, tôi quay người trở về công ty.
Vừa về đến nơi, đồng nghiệp tò mò vây quanh, thận trọng thăm dò:
"Chị Nguyệt, chị sẽ không quay lại với người đó chứ?"
Tôi lắc đầu, cười khổ một tiếng:
"Trương Phong đến vì em gái tôi."
Đang nói chuyện thì điện thoại reo, là mẹ tôi gọi đến.
Tôi vô tình bấm vào loa ngoài.
"Chu Nguyệt, mày nói thật đi, có phải học đòi người ta lẳng lơ, câu dẫn đàn ông bên ngoài không? Nếu không thì một người đàn ông tốt như Trương Phong, chủ động đến công ty c/ầu x/in quay lại, sao mày lại làm người ta mất mặt? Mày có biết trong thời gian em mày bị thương, Trương Phong chạy ngược chạy xuôi, g/ầy đi bao nhiêu không? Mau chóng quay lại với nó ngay, rồi chuyển tiền viện phí của em mày cho nó."
Tiếng quở trách gi/ận dữ vang lên trong văn phòng, đồng nghiệp kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi r/un r/ẩy cơ thể, để mặc hai dòng lệ chảy dài dưới ánh mắt đồng cảm của họ:
"Xin lỗi, tôi mất bình tĩnh rồi."
Nói đoạn, tôi chạy vào nhà vệ sinh.
Phát hiện không có ai, tôi thu lại vẻ mặt đáng thương, mỉa mai:
"G/ầy đi bao nhiêu thì liên quan gì đến tôi? Tôi đâu phải mẹ nó. Bà quan tâm nó thế, hay là ly hôn với bố tôi rồi gả sang đó làm mẹ ruột của nó đi? À mà quên mất, mẹ ruột của Trương Phong vẫn còn sống. Bà sang đó làm tiểu tam cũng chẳng hay ho gì. Nếu không được, bà cứ dốc lòng mà gả cho Trương Phong đi. Của nhà trồng được, tôi rất ủng hộ hai người đấy~"
"Chu Nguyệt, sao mày lại nói chuyện với mẹ như thế? Mày có biết mẹ sắp bị mày làm cho tức đến đ/au tim rồi không?"
"Vậy thì bà tìm người làm tang lễ đi, tôi không có kinh nghiệm đâu."
Nói xong, tôi cúp máy, soi gương dặm lại lớp trang điểm, cố vắt óc nhớ lại những chuyện đ/au khổ kiếp trước.
Nếu không, tôi thật sự sợ mình sẽ bật cười thành tiếng.
Kiếp trước tôi không muốn người khác biết bố mẹ đối xử khắc nghiệt và thiên vị với tôi, nên trước mặt đồng nghiệp, tôi luôn vô thức giả vờ rằng mình rất hạnh phúc.
Lần này, tôi trực tiếp x/é toạc lớp mặt nạ giả tạo của họ.
Khi tan làm, vài đồng nghiệp rủ tôi đi ăn.
Trên bàn tiệc, họ khéo léo dò hỏi chuyện gia đình tôi.
Tôi cũng chẳng giấu giếm, vừa uống bia vừa l/ột trần những vết s/ẹo trong quá khứ, từ tiểu học đến trung học.
Mọi thứ đều được phơi bày.
Không phải vì muốn nhận được ánh mắt đồng cảm, mà chỉ là để phòng ngừa, đó là cách phản đò/n tốt nhất khi bố mẹ ruột buộc tội tôi bất hiếu.
Khi đó, những đồng nghiệp từng chứng kiến tôi bị b/ắt n/ạt sẽ là nhân chứng tốt nhất cho tôi.
Trương Phong không tìm luật sư Triệu chuyên xử lý những vụ kiện như thế này, mà lại tìm một người anh em thân thiết giỏi về chiến tranh dư luận.
Vì chuyện này, Trương Phong cố tình gọi điện chế giễu tôi:
"Chu Nguyệt, mày thật sự nghĩ trên đời này tao chỉ có thể c/ầu x/in mỗi mình mày sao? Chẳng qua tao thương hại mày nên mới cho mày bậc thang để xuống thôi."
Phải nói là, thằng anh em này của Trương Phong khá thâm đ/ộc.
Chẳng mấy chốc, nó đã để các tài khoản marketing của mình đăng tải lại video bà chủ quán lẩu tạt nước lẩu vào Chu Kiều Kiều, rồi thuê thủy quân dẫn dắt dư luận.