"Nguyệt Nguyệt à, con nhất định phải nhớ lấy bài học là phải đối xử công bằng, đừng giống như bố và mẹ con."
Tôi ném xấp tiền xuống đất:
"Không nhận đâu, con sợ xui xẻo lắm. Con sẽ không bao giờ để Viên Viên và Mãn Mãn đi vào vết xe đổ của con và Chu Kiều Kiều. Chúng là những báu vật con yêu thương nhất."
Lần tiếp theo nhận được tin tức về mẹ, là khi cảnh sát gọi tôi đến nhận th* th/ể.
Trước khi ch*t, bà đã ôm ch/ặt lấy Chu Kiều Kiều.
Nghe nói là do ngộ đ/ộc khí than.
Sau khi mẹ tôi ch*t, bà để lại cho tôi một lá thư xin lỗi.
Hóa ra ngày hôm đó, mục tiêu trả th/ù của ông chủ quán lẩu chính là Chu Kiều Kiều, là bà đã nh/ốt bố tôi ở ngoài cửa, không cho ông ấy vào nhà.
Mẹ tôi hối h/ận vì đã không dạy dỗ con cái nên người.
Chồng giúp tôi nhận tro cốt của cả ba người, đem ch/ôn cất ở quê nhà.
Lúc hạ huyệt, anh ấy còn khen tôi nhân hậu, nói rằng tôi đã chịu đựng sự bất công như vậy mà vẫn có thể tìm cho họ một mảnh đất phong thủy tốt.
Anh ấy không biết rằng, tôi vốn định rải tro cốt của họ xuống cống nước thải.
Nhưng chị Hồng nói, làm vậy sẽ không tốt cho hậu thế.
Cho nên tôi chỉ ném tro cốt của Chu Kiều Kiều đi thôi.
Cứ để cha mẹ thân yêu nhất của tôi phát huy chút nhiệt huyết cuối cùng giữa núi xanh nước biếc, phù hộ cho Viên Viên và Mãn Mãn của tôi được bình an, vui vẻ và thuận buồm xuôi gió suốt đời đi!
(Hết)