Những năm ấy, Hạ Tình theo anh em chúng tôi cùng học tập, cùng leo núi, cùng đi dạo trên đường phố ở những vùng đất xa lạ.

Ngay cả những dịp lễ tết, Hạ Tình cũng ngồi trên bàn ăn nhà tôi.

Nếu đêm Giáng sinh năm ấy, tôi không lén lấy chai rư/ợu quý của bố, có lẽ hạnh phúc sẽ còn kéo dài thêm một thời gian nữa.

Chi tiết cụ thể đêm đó tôi đã không còn nhớ rõ, cũng không dám hồi tưởng lại.

Chỉ nhớ ngày hôm sau là Giáng sinh, sáng sớm bố mẹ đã đ/ập cửa phòng tôi.

Tôi và anh trai trần trụi ôm nhau, ngủ say sưa.

“Hai đứa đang làm cái trò gì thế này?”

Bố thở hổ/n h/ển, vung cây gậy bóng chày lên.

Giang Nghiên Tu quỳ trên mặt đất, bảo vệ tôi phía sau, không nói một lời.

Hai tháng sau, tôi phát hiện mình mang th/ai, đám cưới diễn ra vội vàng và đơn giản.

Tôi vẫn luôn cho rằng,

Hạ Tình làm phù dâu, đôi mắt đẫm lệ là vì xúc động cho tôi.

Nhưng mãi nhiều năm sau mới biết, ngày hôm đó cô ta đã đăng một bài trên mạng xã hội, chỉ là chặn tôi lại.

“Váy cưới của cậu tôi đã từng mặc, người yêu của cậu thuộc về tôi.”

Sau khi cưới, Giang Nghiên Tu chăm sóc tôi tận tình, nâng niu như báu vật trong nhà.

Còn Hạ Tình lại bận rộn như con quay, cô ta đi xin việc khắp nơi, đâu đâu cũng gặp trắc trở.

Rõ ràng là sinh viên xuất sắc của trường, vậy mà mãi không tìm được công việc phù hợp.

Những ngày nghèo nhất chỉ có thể ăn bánh mì hết hạn.

“Vãn Vãn, tớ không thể nhận trợ cấp của cậu nữa, tớ tốt nghiệp rồi, có tay có chân tớ có thể tự dựa vào chính mình.”

Buổi tối, tôi gối đầu lên cánh tay Giang Nghiên Tu, nghe anh th/ai giáo cho bé Sở Sở trong bụng.

Đúng vậy, tôi mang th/ai một cô con gái.

Anh đặt tên ở nhà cho con bé là Sở Sở.

“Sở Sở biết bố yêu con rồi, nhưng bố Sở Sở ơi, anh có thể giúp mẹ Sở Sở một việc nhỏ được không?”

Chính tôi là người c/ầu x/in cơ hội cho Hạ Tình, để cô ta trở thành thư ký của Giang Nghiên Tu.

“Anh đừng ngại, cứ coi như cô ấy là gián điệp em cài bên cạnh anh đi.”

“Giúp em để mắt tới anh, không cho phép anh trêu hoa ghẹo nguyệt ở công ty.”

Tôi lấy những bộ đồ công sở vẫn còn nguyên mác trong tủ đưa cho Hạ Tình.

“Anh ấy m/ua cho em, tiếc là bụng bầu lớn quá em không mặc vừa nữa.”

Lúc đó tôi khờ khạo vô tư, chưa từng nghi ngờ tại sao tôi đã trúng tuyển vào đoàn ca múa, mà Giang Nghiên Tu lại m/ua đồ công sở cho tôi.

Hạ Tình để bày tỏ lòng biết ơn, đã đích thân nấu một bàn đầy thức ăn trong bếp nhà tôi.

Giang Nghiên Tu trở về nhìn thấy Hạ Tình đeo tạp dề, lần đầu tiên giọng điệu mang theo sự trách móc.

“Hạ Tình chỉ là bạn của em, không phải người hầu, đừng sai khiến cô ấy làm những việc này.”

Tôi chỉ mải mê xới cơm cho anh, không nhìn thấy ánh mắt đắm đuối của Hạ Tình nhìn Giang Nghiên Tu.

Khi mang th/ai tám tháng, đúng dịp sinh nhật 24 tuổi của Hạ Tình, tôi đã sớm lên kế hoạch tổ chức cho cô ta.

“Vãn Vãn, cậu bụng mang dạ chửa đừng vất vả nữa.”

“Đồng nghiệp công ty nói đây là sinh nhật đầu tiên của tớ sau khi vào làm, bảo tớ phải mời khách.”

“Là người mới, tớ không tiện từ chối mặt mũi của mọi người.”

Nhưng tôi nào quản nhiều đến thế, tôi mang trà chiều đặt cho cả công ty đến tập đoàn Giang thị.

Ăn của người ta thì phải nể, chắc họ không đến mức bắt Hạ Tình phải mời khách nữa.

Cô ta nghèo đến mức nào, chỉ có mình tôi biết.

“Thư ký Hạ hôm nay xin nghỉ rồi, không có ở công ty.”

Lễ tân không biết tôi, lịch sự từ chối.

Nhưng cô ấy nhận trà chiều của tôi, nhiệt tình trò chuyện với tôi.

“Thật ngưỡng m/ộ chị có người bạn thân tốt như Hạ Tình.”

“Cô ấy xin nghỉ, ngay cả Tổng giám đốc Giang cuồ/ng công việc như vậy cũng không đến công ty nữa.”

“Cô ấy và Tổng giám đốc Giang thành đôi rồi, tương lai chị là bạn thân chắc chắn cũng được hưởng lợi không ít.”

Tôi vốn dĩ chỉ coi là lời nói đùa, nhưng sự bất an trong lòng khiến tôi vừa về đến nhà đã gọi video cho Giang Nghiên Tu.

Màn hình hiện lên hình ảnh Giang Nghiên Tu đang ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dịu dàng.

“Con có quậy em không? Có phải nhớ anh rồi không, tối về anh m/ua bánh cho em.”

Chữ “được” khó khăn lắm mới thoát ra khỏi cổ họng, tôi vội vàng tắt máy.

Sau này tôi cũng từng nghĩ, nếu thị lực của mình kém đi một chút thì tốt biết mấy.

Để không nhìn thấy bóng dáng chiếc váy bộ tôi tặng Hạ Tình treo trên giá đồ phản chiếu qua cửa kính.

Càng không nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ cố tình cởi khăn tắm.

Cảm xúc sụp đổ dẫn đến co thắt tử cung dữ dội, trên xe c/ứu thương bác sĩ gọi điện cho Giang Nghiên Tu không biết bao nhiêu lần, nhưng đều không có người bắt máy.

Lúc đó tôi còn chưa biết, khi bước ra khỏi phòng sinh, tôi sẽ đón nhận hai tin dữ.

Bố mẹ đi nghỉ dưỡng, nghe tin tôi sinh non, vội vàng quay về thì gặp t/ai n/ạn giao thông, cùng nhau qu/a đ/ời.

Còn con gái tôi, cũng vì ngạt thở trong tử cung,

Đã không kịp nhìn người mẹ này lấy một cái.

Vậy nên sinh nhật của Hạ Tình, chính là ngày giỗ của bố mẹ và con gái tôi.

Tôi lặng lẽ xóa email, cầm đũa lên, sợi mì đã bết dính lại thành một cục.

Đổ hết thức ăn trong bát vào thùng rác.

Đáng tiếc thật, lãng phí thức ăn là điều đáng x/ấu hổ.

Tôi nằm trên giường với cái bụng đói, điện thoại rung lên, một tin nhắn gửi đến.

“Diệc Vãn, thấy em vất vả như vậy, anh thay bố mẹ cảm thấy xót xa, hãy nhớ dù không còn là vợ chồng, anh vẫn là anh trai của em.”

Tôi bình thản xóa tin nhắn, mơ màng chìm vào giấc mộng.

Trong mơ, tôi lại bị nh/ốt trong căn phòng b/ệnh năm ấy, tay bị kim tiêm đ/âm đến bầm tím từng mảng.

Giang Nghiên Tu không thông báo cho tôi mà đã tự ý tổ chức tang lễ cho bố mẹ.

Hạ Tình đứng bên cạnh anh, thay mặt tôi tiếp đón khách khứa.

“Chú Giang và dì Giang đối xử với cháu như con gái ruột, Vãn Vãn không tiện, cháu thay cô ấy làm tròn chữ hiếu.”

Tôi không có cơ hội tiễn bố mẹ đoạn đường cuối cùng, họ đã nằm sâu dưới lòng đất, để lại cho tôi nỗi ân h/ận suốt đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm