Lần đầu tiên tôi nổi đi/ên với Giang Nghiên Tu.
Tôi như một người đàn bà đanh đ/á, cào một đường m/áu trên mặt anh.
Anh bình thản ném cho tôi một chiếc gương.
“Diệc Vãn, nhìn mặt em đi, sưng húp nhợt nhạt.”
“Nhìn lại dáng người em xem,
phì nhiêu thô kệch.”
“Chưa kể những vết rạn da gh/ê t/ởm trên bụng em, em còn mặt mũi nào mà gặp người khác?”
Lời anh nói như nước lạnh, dội xuống khiến tôi lạnh thấu xươ/ng tủy.
“Vậy đây là lý do anh ngoại tình sao?”
“Ai cũng được, nhưng tại sao lại là cô ta?”
Tôi gào thét mất kiểm soát.
“Tại sao không thể là cô ấy? Anh quen cô ấy lâu hơn quen em.”
Ngày hôm đó tôi mới biết, cây kẹo mút mà anh giành gi/ật đến đổ m/áu trong trại trẻ mồ côi, vốn dĩ là để dành cho Hạ Tình.
Sự thật thốt ra từ miệng anh, tôi thậm chí không còn sức để rơi nước mắt.
“Diệc Vãn, anh đã hứa với bố mẹ sẽ chăm sóc em, em sẽ mãi là vợ anh.”
“Hạ Tình sẽ không làm lung lay cuộc hôn nhân của chúng ta.”
“Cô ấy biết anh muốn gì, anh và cô ấy mới là người cùng một thế giới.”
Người ngoại tình không hề có chút hổ thẹn, đứng ở vị thế bề trên, từng câu từng chữ như đang ra lệnh cho cấp dưới.
“Tôi không đồng ý.”
Lúc bấy giờ, tôi vẫn tưởng mình là cô tiểu thư cành vàng lá ngọc hô mưa gọi gió.
Đội trên đầu cái họ Giang, cái gì cũng làm được.
Tôi rời b/ệnh viện, đại náo công ty.
Công ty không ai quen tôi, thư ký Hạ chỉ cần một câu, bảo vệ đã đuổi tôi ra khỏi tòa nhà.
Tôi đi c/ầu x/in các cổ đông khác của công ty,
những người bác từng rất từ ái khi bố mẹ tôi còn sống.
Chỉ là những lời họ nói ra, từng chữ đều đ/âm thấu tim gan.
“Diệc Vãn, từ nhỏ đến lớn cháu chỉ biết múa, công ty còn phải dựa vào anh trai cháu.”
“Đàn ông mà, chẳng qua chỉ phạm chút sai lầm nhỏ, không có gì là không thể tha thứ, thư ký Hạ kia, dù có trèo lên giường thì vẫn phải làm thuê cho cháu thôi.”
Bố mẹ coi Giang Nghiên Tu như con ruột, sau khi tôi kết hôn, công ty đã giao hết vào tay anh.
Những người bác đó công nhận năng lực của anh, muốn cố gắng tránh sự bất ổn cho công ty sau khi bố mẹ tôi qu/a đ/ời.
Đương nhiên họ không muốn giúp một đứa con gái mồ côi như tôi.
Nhưng tính cách tôi sao có thể nuốt trôi cục tức này.
Tôi đứng trước truyền thông, tố cáo chồng ngoại tình, nguyền rủa Hạ Tình lấy oán báo ân.
Chỉ là chưa kịp gây được sự chú ý từ các phía, mọi báo cáo đều đã bị dập tắt.
Trước đây tư bản nằm trong tay tôi, giờ đây tôi coi như đã bị phản phệ.
Thậm chí có phóng viên đưa tin, thiên kim Giang thị khắc ch*t bố mẹ con cái, vì không chịu nổi cú sốc mà phát đi/ên.
Tôi rơi vào tuyệt vọng, bị trầm cảm bủa vây.
Tâm trạng chán chường, tôi tìm đến quán bar để m/ua say, tìm ki/ếm chút bình yên ngắn ngủi.
Nhưng trong quán bar, tôi tận mắt chứng kiến Hạ Tình được nhân viên Giang thị vây quanh như sao trên trời.
Cô ta mặc bộ vest đặt may cùng thương hiệu với Giang Nghiên Tu, khóe môi khẽ nhếch.
“Giang Diệc Vãn, nhà họ Giang không còn bố mẹ cậu nữa, thì vẫn là nhà họ Giang của cậu sao?”
Một câu nói của cô ta khiến tôi lao vào xâu x/é.
Cuối cùng chúng tôi cùng lăn xuống bậc thang.
Cô ta bị trầy da mặt, còn tôi bị g/ãy chân.
Cú ngã này đã hoàn toàn chấm dứt giấc mơ sân khấu của tôi.
Giang Nghiên Tu nói con gái đều do dì giúp việc đưa đón, nhưng phần lớn thời gian đều là anh đích thân đưa đón.
Tôi phớt lờ ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm từ bên ngoài lớp học.
Dù Sở Sở có gương mặt giống Hạ Tình đến bảy phần, tôi vẫn tận tâm dạy con bé từng động tác.
Thế nhưng, biến cố vẫn xảy ra.
Tôi chỉ vừa ra ngoài lớp học lấy nước cho Sở Sở, con bé đã làm đổ giá loa, đ/è g/ãy chân.
Không một phút chần chừ, tôi lập tức thông báo cho Giang Nghiên Tu và gọi 120.
Trên xe c/ứu thương, nhìn cái chân bị thương của Sở Sở, tôi nhất thời ngẩn người.
Nó giống hệt chỗ xươ/ng tôi từng g/ãy năm xưa.
Khi đó, tôi nằm liệt giường, nhìn cái chân g/ãy của mình mà không ăn không uống.
Giang Nghiên Tu, người từng chăm sóc tôi từng chút một, đã gi/ận dữ ném vào mặt tôi tờ đơn ly hôn.
“Anh đã nói Hạ Tình sẽ không phá hoại tình cảm của chúng ta,
sao em vẫn cứ làm hại cô ấy?”
“Năm đó bỏ th/uốc anh, lừa anh lên giường, giờ làm bà Giang chán rồi thì nhường chỗ đi.”
Th/uốc men gì tôi không hiểu, cũng từ chối ký vào đơn ly hôn.
Suốt ba tháng trời.
Ba tháng sau, bộ phận pháp lý của tập đoàn Giang thị ép tôi, dòng m/áu duy nhất của nhà họ Giang, phải ra đi tay trắng.
Đây là hình ph/ạt mà Giang Nghiên Tu dành cho sự bướng bỉnh của tôi.
Một cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi mất chồng, mất gia đình, mất cả anh trai và bạn thân.
Từ một thiên kim tiểu thư kiêu sa trở thành người đàn bà bị vứt bỏ, què quặt và trắng tay.
Ngày tôi cầm tờ giấy ly hôn lang thang ngoài phố, Hạ Tình xuất hiện, cô ta kiêu ngạo đưa cho tôi một tấm thẻ.
“Giang Diệc Vãn, những gì cậu bố thí cho tôi bao năm qua, tôi đều trả lại hết, chúng ta coi như xong n/ợ.”
Tiền bạc có thể trả, nhưng món n/ợ cô ta cư/ớp chồng tôi thì trả bằng gì?
Câu trả lời là, tôi không có khả năng đòi n/ợ.
Tôi bị gánh nặng cơm áo gạo tiền bủa vây, lần đầu tiên thấm thía cảnh một đứa con gái không nơi nương tựa sống khó khăn đến mức nào.
Tôi từng rửa bát, giao đồ ăn, vì 80 tệ tiền công mà mặc bộ đồ thú bông dày cộm phơi mình dưới nắng đến mức sốc nhiệt.
Ba năm sau, tôi tích góp đủ tiền, mở lớp dạy múa của riêng mình.
Chân đã lành, dù không thể thực hiện các động tác múa độ khó cao,
nhưng với nền tảng của mình, dạy trẻ con vẫn là quá dư thừa.
Trong quá trình đổ mồ hôi ngày qua ngày, tôi đã hoàn toàn mài mòn tình yêu và h/ận th/ù trong lòng mình.
Tôi không cần gì nữa cả, nửa đời sau của tôi sẽ dựa vào chính mình, sống một cuộc đời bình an vui vẻ, thế là tốt rồi.