Ngày tôi đi tảo m/ộ bố mẹ, tôi ngồi trước bia m/ộ và luyên thuyên kể cho họ nghe rất nhiều chuyện về Tống Dữ Xuyên. Tôi cảm thấy anh ấy chính là món quà mà ông trời ban tặng sau khi tôi đã nếm trải đủ mọi sóng gió cuộc đời.

Tôi nắm ch/ặt tay Tống Dữ Xuyên.

“Dữ Xuyên, mặc dù em từng thầm yêu Giang Nghiên Tu suốt nhiều năm, nhưng em chưa bao giờ bỏ th/uốc anh trai mình.”

Anh ấy gật đầu, tôi biết anh tin tôi.

Giang Nghiên Tu lớn lên cùng tôi, tại sao anh ấy lại không tin tôi?

Đêm Giáng sinh năm ấy, tôi cứ ngỡ mình đã đạt được ý nguyện, nhưng thực ra đó chỉ là sự nhầm lẫn trớ trêu, tôi đã phá hỏng âm mưu của Hạ Tình.

Nhưng người khiến tôi thực sự mất đi tất cả, vẫn là Giang Nghiên Tu. Anh ấy chưa bao giờ tin tôi, cũng chưa bao giờ yêu tôi.

Đến nơi ăn tối, thấy tôi mặt mày ủ rũ, Tống Dữ Xuyên tự tay tháo dây an toàn cho tôi. Người đàn ông có tính cách hướng nội như anh, lần đầu tiên hôn tôi ngay trong xe. Trán chạm trán, hơi thở quấn quýt, giọng anh trầm ấm:

“Vãn Vãn, đừng mãi đắm chìm trong quá khứ. Em là phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình, hãy nhìn về tương lai.”

Chỉ một câu nói của Tống Dữ Xuyên đã quét sạch mọi u ám mà Hạ Tình mang lại. Đúng vậy, tôi tuyệt đối không được tự giam mình trong ngục tù vì một kẻ không xứng đáng.

Tôi vốn không muốn để tâm đến chuyện của vợ chồng Giang Nghiên Tu, nhưng Hạ Tình đã đ/ập phá lớp học múa của tôi.

Những mảnh gương vỡ vụn vương vãi khắp nơi, vỏ chiếc loa đắt tiền cũng vỡ nát. Hạ Tình với vẻ ngoài sang trọng nhưng đầu tóc rối bời đứng giữa đống đổ nát, gào thét mất kiểm soát:

“Tôi mới là vợ của Giang Nghiên Tu, cô là cái thá gì chứ?”

“Dù cô có bày mưu tính kế tôi thì thế nào, Nghiên Tu vẫn sẽ yêu tôi.”

Nhìn dáng vẻ ấy của cô ta, tôi nhớ lại chính mình năm nào dưới chân tòa nhà công ty Giang thị. Tôi đã từng hết lần này đến lần khác nói với người qua đường rằng tôi mới là m/áu mủ của nhà họ Giang, Giang thị là do bố để lại cho tôi. Tôi đã gào thét nguyền rủa Giang Nghiên Tu bội bạc, kh/inh bỉ Hạ Tình lấy oán báo ân. Ánh mắt người qua đường nhìn tôi khi đó, đầy kh/inh miệt và mỉa mai.

“Cô đúng là loại tiểu tam đê tiện, Giang Diệc Vãn, cô thật kinh t/ởm.”

Lớp phấn nền trên mặt Hạ Tình đã nhòe đi, loang lổ từng mảng, vẻ mệt mỏi lộ rõ.

“Người đàn bà luống tuổi này đang phát đi/ên cái gì thế? Cô giáo Giang là người thế nào, chúng tôi hiểu rõ nhất.”

“Đúng vậy, trước đây có phụ huynh theo đuổi cô ấy, ngay cả những thiếu gia giàu có đã ly hôn cô ấy còn từ chối, sao có thể để mắt đến chồng cô chứ?”

“Người ta có bạn trai rồi, nho nhã lịch sự, đẹp trai lắm.”

Tôi cảm thấy thật may mắn, sau bao năm qua, tôi không còn phải đơn đ/ộc chiến đấu nữa.

Hạ Tình tức gi/ận đến mất lý trí, cầm lấy chiếc bình hoa dưới đất định ném tôi. Một phụ huynh học sinh đứng gần đó nhận ra thân phận của cô ta:

“Đây chẳng phải là Phó tổng của Giang thị, nữ cường nhân nổi tiếng sao? Sao lại phát đi/ên ở đây thế này?”

Hạ Tình hoảng lo/ạn, đối diện với ống kính điện thoại của vị phụ huynh, cô ta vội vàng chỉnh lại tóc tai, vuốt lại vạt áo. Nhưng dù có chỉnh đốn thế nào, cô ta cũng không thể che giấu những dấu vết cho thấy cuộc sống những năm qua của mình không hề viên mãn.

“Báo cảnh sát đi, cô đã đ/ập phá nơi này của tôi, phải có lời giải thích thỏa đáng.” - Tôi lấy điện thoại ra định gọi cảnh sát.

“Chẳng phải cô chỉ muốn gặp Giang Nghiên Tu thôi sao? Giả vờ cái gì chứ?” - Hạ Tình rơm rớm nước mắt, nhưng vẫn cố chấp.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Chỉ là lần này Giang Nghiên Tu không còn đứng về phía cô ta nữa.

“Bốp!”

Một cái t/át giáng mạnh vào mặt Hạ Tình, khiến tất cả mọi người có mặt tại đó sững sờ.

“Cô là loại không biết liêm sỉ, có tư cách gì mà ở đây ăn nói hàm hồ?”

Giang Nghiên Tu đã biết thân phận của Sở Sở. Thực ra tôi cũng rất thắc mắc, làm sao Hạ Tình có thể sinh ra con của người khác? Giang Nghiên Tu rõ ràng là người đàn ông mà cô ta đã dùng mọi th/ủ đo/ạn để giành lấy.

Cái t/át của Giang Nghiên Tu đã đá/nh tan lòng tự trọng của Hạ Tình, đ/ập vỡ lớp giáp bảo vệ cuối cùng của cô ta.

“Tôi cũng chỉ vì anh thôi!”

Trong tiếng khóc lóc luyên thuyên của Hạ Tình, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Để dập tắt những lời bàn tán về việc Giang Nghiên Tu trọng dụng người thân, Hạ Tình đã chủ động vào phòng qu/an h/ệ công chúng. Cô ta dùng đủ mọi cách để giúp Giang Nghiên Tu giành được nhiều hợp đồng hơn. Chỉ là trong một buổi tiệc rư/ợu, cô ta đã uống phải loại rư/ợu có pha chất kí/ch th/ích.

“Trong tiệc có rất nhiều đàn ông, tôi không biết kẻ đã xâm hại mình rốt cuộc là ai.”

Cô ta không nói rõ, nhưng ai cũng hiểu, có lẽ không chỉ một người. Hạ Tình khóc đến đ/ứt từng khúc ruột:

“Tôi đã từng nghĩ sẽ bỏ đứa bé này, nhưng bác sĩ nói thành tử cung của tôi quá mỏng, nếu mất đứa bé này, cả đời này có lẽ tôi không thể làm mẹ được nữa.”

“Tôi chỉ muốn đá/nh cược một lần, tính theo thời gian, con bé cũng có thể là con của anh mà.”

Có lẽ Hạ Tình không nói dối. Nhưng đáng lẽ cô ta phải biết nhóm m/áu của đứa bé ngay khi nó vừa chào đời. Đó không phải lỗi của cô ta, cô ta hoàn toàn có thể nói hết mọi chuyện với Giang Nghiên Tu. Nhưng cô ta lại chọn cách che giấu.

Có những chuyện, dù lúc đầu có trăm ngàn nỗi khổ tâm, nhưng khi vỡ lở, vẫn phải gánh chịu những hậu quả khó lòng chịu đựng nổi. Hạ Tình như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, cố nắm lấy tay áo Giang Nghiên Tu, nhưng bị anh hất ra.

Lòng tôi dậy sóng, bỏ th/uốc ư? Viên đạn Hạ Tình b/ắn ra từ nhiều năm trước, cuối cùng lại găm thẳng vào giữa trán cô ta.

“Ông Giang, người yêu của anh đã đ/ập phá lớp học múa của tôi, anh định bồi thường thế nào đây?”

“Báo cảnh sát đi.”

Lời của Giang Nghiên Tu khiến Hạ Tình đổ gục xuống đất. Đúng lúc này, từ đám đông vang lên tiếng khóc x/é lòng của một bé gái. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Giang Sở Sở đang chống chiếc nạng nhỏ, khuôn mặt đẫm nước mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm