Với tư cách là giáo viên múa của Giang Sở Sở, lòng nhân từ cuối cùng của tôi là che mắt con bé lại khi cảnh sát dẫn giải Hạ Tình đi.

Hạ Tình bị bắt, ánh mắt Giang Nghiên Tu nhìn Giang Sở Sở không còn chút cưng chiều nào như trước nữa. Anh ta coi con bé là nỗi nh/ục nh/ã.

“Diệc Vãn, anh sai rồi.”

Giang Nghiên Tu đứng trước mặt tôi, ánh mắt hiện rõ vẻ nuối tiếc năm xưa nhìn tôi.

“Anh hối h/ận vì đã ly hôn với em, anh ở bên Hạ Tình không hề hạnh phúc chút nào.”

“Cô ta sẽ không nấu trà giải rư/ợu cho anh khi anh say, cũng không chuẩn bị quần áo cho anh mỗi ngày.”

“Cô ta thậm chí còn bận hơn cả anh, bận tranh giành quyền lực trong Giang thị, bận đấu đ/á với đám đàn ông đó, trong khi cái anh muốn chỉ là một người vợ, một đứa con mà thôi.”

Trên đời này luôn có kiểu đàn ông, ăn trong bát lại ngó trong nồi. Trong thế giới của loại người này, luôn thiếu đi một đóa hồng, người bên cạnh mình thì hoặc là nốt ruồi son, hoặc là hạt cơm nguội.

“Anh nhớ sự nhẹ nhàng thoải mái khi chúng ta bên nhau, Diệc Vãn, anh không muốn buông tay.”

Đã từng có lúc tôi khao khát c/ứu vãn cuộc hôn nhân của mình, nhưng anh ta đã ép tôi phải ra đi tay trắng. Giờ đây khi anh ta bày tỏ tình cảm, tôi sẽ không bao giờ bước chân vào cái nhà họ Giang có anh ta nữa.

“Xin lỗi, ông Giang, tôi có bạn trai rồi.”

Tưởng rằng Giang Nghiên Tu sẽ bám riết không buông, nhưng không, việc kiểm toán vốn của tập đoàn Giang thị đã xảy ra vấn đề. Lớp học múa tạm nghỉ, tôi được nhàn rỗi một thời gian, cũng nhờ đó mà Tống Dữ Xuyên được tận hưởng những bữa cơm nóng hổi khi về nhà.

“Vấn đề của Giang thị nghiêm trọng lắm sao?”

Dù không liên quan gì đến tôi, nhưng tôi cũng không muốn tâm huyết của bố bị h/ủy ho/ại trong tay Giang Nghiên Tu.

“Chưa rõ, nhưng chắc chắn cần có người đứng ra nhận tội.”

Tôi không ngờ rằng người đứng ra nhận tội lại chính là Hạ Tình. Trước đó cô ta tìm mọi cách để tôi vào thăm, tôi đã đi. Hôm đó cô ta quỳ dưới chân tôi, khuôn mặt hốc hác.

“Giang Diệc Vãn, tôi c/ầu x/in cô tha cho tôi, cô biết là tôi còn Sở Sở, con bé không thể không có mẹ.”

“Tôi biết, cô luôn là người lương thiện.”

Tôi lương thiện, nhưng người lương thiện không có nghĩa là để người ta b/ắt n/ạt hết lần này đến lần khác. Cũng chính hôm đó tôi mới biết, Giang Nghiên Tu đã dùng đến bộ phận pháp lý của Giang thị, và lưỡi d/ao đó nhắm thẳng vào vợ mình.

Hạ Tình bề ngoài c/ầu x/in tôi, thực chất là đang c/ầu x/in Giang Nghiên Tu. Tôi không đồng ý.

“Tôi chỉ cần bồi thường cho lớp học múa bị đ/ập phá, những chuyện khác không liên quan đến tôi.”

Vậy mà chưa được bao lâu, Hạ Tình đã trở thành kẻ sâu mọt đục khoét ngân sách quốc gia, phải lĩnh án 13 năm tù. 13 năm sau, Sở Sở đã trưởng thành, cô ta rốt cuộc đã bỏ lỡ sự trưởng thành của con gái.

Giang Nghiên Tu quyết định tiếp tục nuôi dưỡng Giang Sở Sở, ban đầu tôi không hiểu tại sao. Nhưng Tống Dữ Xuyên tinh tế đã nhắc nhở tôi.

“Hạ Tình nhận tội ngay từ phiên sơ thẩm.”

Quả nhiên không hổ danh là Giang Nghiên Tu, người mà anh ta muốn đối phó thì th/ủ đo/ạn luôn cực kỳ tà/n nh/ẫn.

“Anh biết em thích Sở Sở, nếu em muốn...”

Tống Dữ Xuyên nói chưa hết câu, tôi đã ngắt lời.

“Em thích, nhưng em có thể tự sinh con. Dù em có bao dung đến đâu, cũng không bao giờ nhận nuôi con gái của kẻ th/ù.”

Tống Dữ Xuyên nhìn chằm chằm tôi đầy nóng bỏng. Tôi định giải thích, nhưng anh ấy dùng một nụ hôn để chặn miệng tôi lại. Những ngày này, Tống Dữ Xuyên vốn thuần khiết như mở ra một nút thắt nào đó, đối với tôi ngày càng cuồ/ng nhiệt.

Ngày lớp học múa mở cửa trở lại, Giang Nghiên Tu lại xuất hiện. Anh ta đưa cho tôi một bản thỏa thuận.

“Diệc Vãn, đây là thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, 70% cổ phần bố mẹ để lại sẽ chuyển cho em, dù sao em mới là con gái ruột của họ.”

Tôi không từ chối, bố mẹ chắc hẳn cũng hy vọng tôi sống hạnh phúc và sung túc hơn. Tiếp đó, anh ta đưa cho tôi một chiếc thẻ đen.

“Trong này có năm triệu, xem như là quà cưới cho em và Tống Dữ Xuyên.”

“Nếu không thể gương vỡ lại lành, thì anh xin làm người nhà đằng ngoại, bảo vệ em cả đời.”

Lần này, tôi chọn từ chối. Kể từ ngày anh ta quyết tuyệt đuổi tôi ra khỏi nhà họ Giang, khiến tôi rơi từ trên mây xuống vực thẳm, anh ta đã không còn là chồng, càng không xứng đáng làm người thân của tôi.

“Đám cưới của tôi sẽ không mời anh đâu, Dữ Xuyên anh ấy sẽ gh/en đấy.”

Giang Nghiên Tu thất thần rời đi, Tống Dữ Xuyên mới bước ra từ lớp học múa, vòng tay ôm lấy eo tôi.

“Vãn Vãn, anh vừa nghe thấy có người nói muốn gả cho anh đấy.”

(Toàn văn hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm