Chỉ có cha mẹ Lục là còn nhớ đến sự tồn tại của Lục Dục Trạch, họ mang theo nỗi đ/au buồn để thực hiện di chúc của anh ta.
Hạ Tư Đồng đưa tôi và Nhạc Nhạc về nhà rồi quay xe đến b/ệnh viện làm tăng ca.
Tôi nắm tay Nhạc Nhạc, rảo bước thật nhanh leo lên lầu.
Cơ thể chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như lúc này.
Tâm trạng cũng tự do, vui vẻ như một cánh chim trời.
Cha mẹ Lục đã nhận được tin từ trước, đợi sẵn ở cửa.
Thấy tôi xuất hiện, trong mắt họ thoáng qua một tia nhẹ nhõm.
Đặc biệt là khi nhìn thấy khuôn mặt của Nhạc Nhạc, hai ông bà già không kìm được nước mắt.
“Giống thật! Giống thật!”
“Nhà họ Lục chúng ta cuối cùng cũng có người nối dõi rồi.”
Vì phép lịch sự, tôi mời hai vị khách vào nhà.
Nhạc Nhạc chạy lon ton đi rót nước, tôi vào bếp c/ắt ít trái cây đãi khách.
Lục lão phu nhân mắt sáng rực, nhìn Nhạc Nhạc không ngớt lời khen ngợi:
“Thật là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện như vậy, không hổ là dòng giống nhà họ Lục.”
Lục lão gia cũng xúc động đến đỏ cả vành mắt:
“Bồi dưỡng thêm hai mươi năm nữa, nhà họ Lục lại có thể xuất hiện thêm một trụ cột!”
Đợi tôi ngồi xuống, hai ông bà liền không thể chờ đợi mà nói rõ mục đích.
“Nhạc Nhạc là con của Dục Trạch, thì chính là cháu nội của chúng ta.”
“Theo di chúc của Dục Trạch, tài sản nhà họ Lục sau này đều là của Nhạc Nhạc, thằng bé phải nhận tổ quy tông!”
Thấy tôi im lặng, Lục lão gia có chút sốt ruột:
“Tiểu Diệp à, ta biết Dục Trạch có lỗi với con, nhưng giờ nó cũng đã mất rồi, còn chuyện gì không thể bỏ qua chứ?”
“Nếu con vẫn còn gi/ận, ta sẽ cho người nhắn tin vào trong tù. Tống Vãn Vãn vẫn còn sống đấy.”
Lục lão phu nhân lườm ông một cái, rồi dịu dàng vỗ nhẹ vào tay tôi:
“Tiểu Diệp à, con là vợ của Dục Trạch, là mẹ của Nhạc Nhạc.”
“Dục Trạch đi rồi, hai ông bà già chúng ta cũng không còn đứa con nào khác, muốn nhận con về nhà họ Lục, nuôi dưỡng như con gái ruột!”
“Cái ông lão kia cứ hở ra là đòi đá/nh đòi gi*t, chúng ta không nghe ông ấy!”
Lục lão phu nhân một tay khoác lấy tôi, một tay ôm Nhạc Nhạc, cười hiền từ.
“Tiểu Diệp à, con mất cha mẹ, chúng ta mất con trai, vừa vặn tạo thành một gia đình.”
“Sau này, Nhạc Nhạc vừa làm con trai con, cũng vừa làm cháu ngoại chúng ta, lớn lên sẽ thừa kế tài sản nhà họ Lục.”
Nếu không phải vì tôi đã từng chứng kiến cảnh họ thờ ơ không quan tâm đến Tống Vãn Vãn như thế nào,
chỉ sợ tôi đã thật sự tin rằng họ có tấm lòng bồ t/át.
Tôi tỉnh táo biết rõ, cha mẹ Lục tuyệt đối không phải là người thiện lương.
Họ chỉ là đang đường cùng.
Lục Dục Trạch ch*t rồi, nhà họ Lục không người kế thừa.
Nhạc Nhạc lại chỉ nhận mình tôi, nhất quyết muốn ở bên tôi.
Nếu không dỗ dành được tôi, thì họ lấy đâu ra cháu nội để kế thừa gia nghiệp, nối dõi tông đường?
Sau khi đã thỏa thuận xong điều kiện, chúng tôi vui vẻ trở về nhà cũ họ Lục.
Nhạc Nhạc được vào học tại trường quốc tế tốt nhất Hải Thị.
Còn tôi trở thành đại tiểu thư nhà họ Lục, Lục Vãn Đào.
Chẳng mấy năm sau, cha mẹ Lục lần lượt qu/a đ/ời.
Nhà họ Lục chỉ còn lại tôi và Nhạc Nhạc.
Dựa vào kinh nghiệm làm việc trước đây, tôi thành công ổn định tình hình, tiếp quản các cơ sở kinh doanh.
Nhạc Nhạc thuận lợi lên lớp, tiếp tục học tại ngôi trường trung học tốt nhất.
Tương lai, thằng bé cũng sẽ bước vào ngôi trường đại học danh giá nhất.
Tống Vãn Vãn ch*t trong tù, lặng lẽ không một tiếng động.
Không còn fan cuồ/ng nào vì cô ta mà bất bình nữa.
Còn về phần Lục Dục Trạch, anh ta từ lâu đã bị mọi người lãng quên.
T/ai n/ạn năm đó không tìm thấy tro cốt, cha mẹ Lục đã lập cho anh ta một ngôi m/ộ gió.
Những năm đầu còn đến cúng bái đôi chút,
về sau tất cả mọi người đều không ai nhắc đến nữa.
Cứ như thể nhà họ Lục chưa từng có người này vậy.
Đợi đến khi tôi nhớ lại quá khứ nhìn sang, cỏ xanh trên m/ộ anh ta đã cao quá đầu người, trông như một chiếc mũ màu xanh.
Cũng chính năm này, tôi gặp được người yêu mới.
Anh ấy xuất thân bình thường, tính tình khiêm tốn, đối xử với tôi rất tốt.
Chiếc mũ màu xanh của Lục Dục Trạch này được đội rất chắc chắn.
Lại là một đêm bình yên.
Tôi thức dậy khi ánh bình minh mới chớm.
Người yêu đang chiên trứng dưới lầu, con trai đang đọc sách và vuốt mèo trong phòng làm việc.
Tuế nguyệt tĩnh lặng.
Tương lai, còn có nhiều điều tốt đẹp hơn đang đợi tôi.
(Hết)