Bạn trai tôi, Ứng Toàn An, nổi tiếng là người cổ hủ.
Vậy mà có một tiểu yêu tinh lại yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên.
Tiểu yêu tinh làm việc chưa bao giờ màng đến hậu quả.
Để theo đuổi Ứng Toàn An, cô ta có thể đột ngột dừng xe giữa đường, cuối cùng làm tắc nghẽn cả con phố.
Cô ta có thể mặc kệ ánh mắt của mọi người, thẳng thắn tỏ tình với Ứng Toàn An tại đêm tiệc hội thảo y học.
Thậm chí vào một đêm Giáng sinh mưa gió, cô ta còn mặc bộ đồ ngủ gợi cảm màu đỏ rực đến tận nhà để tự tiến cử mình.
Nhắc đến cô ta, Ứng Toàn An chỉ nhíu mày:
“Phiền phức hết chỗ nói, ng/u ngốc như lợn.”
“Người phụ nữ như vậy, chỉ khiến tôi chán gh/ét.”
Thế nhưng sau này, khi tiểu yêu tinh gây ra đại họa, chạy vạy khắp nơi c/ầu x/in giúp đỡ mà không ai đoái hoài, Ứng Toàn An lại lén lút cho cô ta v/ay ba trăm nghìn tệ.
Ứng Toàn An nói với tôi: “Bố của Thiến Thiến từng giúp tôi, đưa tiền cho cô ấy là để báo ân.”
Tôi tin lời này, vì ai cũng biết, một người cổ hủ như Ứng Toàn An không bao giờ nói dối.
Nhưng sau đó, để khẳng định chủ quyền, tiểu yêu tinh đã tung ra chín mươi chín bức ảnh riêng tư với đủ mọi tư thế của họ.
…
Khi Ứng Toàn An xông vào phòng tôi, tôi đang xếp lại quần áo để chuẩn bị cho bố xuất viện.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của tôi, Ứng Toàn An hất văng đống quần áo tôi vừa xếp gọn xuống đất.
“Tô Uyển, tại sao cô lại phát tán những bức ảnh đó?”
“Cô có biết làm vậy sẽ h/ủy ho/ại Thiến Thiến không! Nó mới hai mươi mấy tuổi đầu, lại là người trọng danh dự, cô làm thế này thì sau này nó còn mặt mũi nào mà nhìn đời!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Ứng Toàn An, cơn đ/au nhói nơi lồng ngựk khiến tôi gần như không thể thở nổi:
“Anh nghĩ những bức ảnh đó là do tôi phát tán?”
Nghĩ đến chín mươi chín tư thế trong những bức ảnh của Ứng Toàn An và Hồ Thiến Thiến, tôi cảm thấy buồn nôn.
“Không phải cô thì còn là ai?”
Giọng điệu của Ứng Toàn An đầy quả quyết:
“Những bức ảnh này luôn nằm trong máy tính của Thiến Thiến, mà Thiến Thiến nói, chỉ có cô từng đụng vào máy tính của cô ấy.”
Tôi bật cười trước logic của anh ta, bình tĩnh nhặt quần áo dưới đất lên, nhếch mép cười lạnh:
“Ứng Toàn An, bây giờ anh không nên giải thích với tôi về việc tại sao anh và Hồ Thiến Thiến lại có nhiều ảnh giường chiếu đến thế sao?”
“Chẳng phải anh nói, nhìn thấy Hồ Thiến Thiến là thấy gh/ê t/ởm sao? Chẳng phải anh nói việc cô ta bám đuôi khiến anh vô cùng phiền phức sao? Vậy tôi hỏi anh, tại sao anh lại lên giường với cô ta!”
“Chuyện anh cho cô ta v/ay ba trăm nghìn trước đây tôi đã không tính toán, đừng nói với tôi rằng bây giờ anh ngủ với cô ta cũng là để báo ân cho bố cô ta đấy nhé!”
Tôi hét lớn, tôi đã xem từng bức ảnh một từ hai tiếng trước, tôi đã khóc đến cạn nước mắt, giờ đây tôi tỉnh táo đến đ/áng s/ợ, nhưng trái tim cứ đ/au nhói không sao kìm lại được.
“Chuyện của tôi, không đến lượt cô quản.”
“Tô Uyển, tôi cảnh cáo cô, lập tức lên mạng đăng bài đính chính, nói rằng những bức ảnh đó là do cô ngụy tạo, vì cô gh/en tị với vẻ ngoài của Thiến Thiến, sợ Thiến Thiến cư/ớp mất bạn trai nên cô mới vu khống bôi nhọ cô ấy.”
Tôi nhìn gương mặt quen thuộc của Ứng Toàn An, đột nhiên nhận ra, tôi ở bên anh ta sáu năm, nhưng đây dường như là lần đầu tiên tôi thực sự nhìn rõ con người thật của anh ta – một kẻ vô liêm sỉ, cầm thú đội lốt người.
Tôi tức đến run người, nhìn chằm chằm vào mắt Ứng Toàn An, từng chữ một nói:
“Anh nằm mơ đi! Hai kẻ cẩu nam nữ các người ngoại tình thì thôi, dựa vào đâu mà bắt tôi phải gánh tội thay? Anh bị b/ệnh th/ần ki/nh thì đi khám đi!”
Ứng Toàn An nhìn tôi, đột nhiên tiến lên một bước nắm lấy tay tôi:
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc tôi là bác sĩ điều trị chính của bố cô, dựa vào việc ca phẫu thuật của bố cô, cả nước này chỉ có mình tôi làm được.”
Tôi ch*t lặng tại chỗ, m/áu trong người như đông cứng lại trong tích tắc.
“Ứng Toàn An, anh đi/ên rồi sao? Đó không chỉ là bố tôi, ông ấy còn là người thầy dạy dỗ anh, vậy mà anh lại lấy mạng sống của ông ấy ra để đe dọa tôi vì Hồ Thiến Thiến?”
“Tôi không đe dọa cô, tôi chỉ muốn nói, Thiến Thiến còn trẻ, nó không chịu nổi sức công phá của dư luận mạng.”
Giọng Ứng Toàn An dịu lại đôi chút:
“Ca phẫu thuật của bác trai vài ngày nữa là thực hiện rồi, nếu không giải quyết được chuyện này, Thiến Thiến chắc chắn sẽ đến làm phiền tôi. Nếu tôi không được nghỉ ngơi đầy đủ, hoặc tâm trạng bị cô ấy làm cho khó chịu, thì trên bàn mổ sẽ xảy ra chuyện gì, tôi cũng không biết trước được đâu.”
Bàn tay buông thõng bên hông tôi nắm ch/ặt lại.
Chỉ h/ận bản thân mất sáu năm mới nhìn thấu bên cạnh mình là người hay là q/uỷ.
Vài phút sau, tôi ngồi trước máy tính, gõ bản đính chính lên bàn phím.
Trong bản đính chính, tôi viết rằng chín mươi chín bức ảnh riêng tư lan truyền trên mạng là do tôi dùng phần mềm ghép lại.
Vì gh/en tị với việc Hồ Thiến Thiến thân thiết với bạn trai mình, tôi sinh lòng th/ù h/ận nên nhất thời bốc đồng muốn dùng ảnh nóng để h/ủy ho/ại danh tiết của cô ta.
Khi tôi gõ những dòng này, Ứng Toàn An đang đứng sau lưng tôi, anh ta đang nhắn tin với Hồ Thiến Thiến, không biết cô ta đã nói gì mà trên mặt Ứng Toàn An tràn đầy nụ cười nuông chiều.
Ngay khi bản đính chính vừa được đăng tải, phần bình luận của tôi lập tức bùng n/ổ:
【Không phải chứ? Sao trên đời lại có loại người đ/ộc á/c như cô, rõ ràng biết danh tiết của một cô gái quan trọng thế nào mà.】
【Có b/ệnh hoang tưởng thì đi chữa đi, đồ đàn bà đ/ộc á/c!】
【Sợ không giữ được đàn ông nên dùng th/ủ đo/ạn hèn hạ này? Thật gh/ê t/ởm! Hồ Thiến Thiến thật thảm, bị loại tâm cơ như cô nhắm trúng.】