Tan thành ngàn sao soi dòng sông

Chương 3

02/07/2026 15:59

“Đi căng tin m/ua cho tôi chai nước, tiện thể m/ua giúp Tiểu Tiểu một chai trà xanh luôn.”

Giọng anh đầy vẻ đương nhiên, như thể tôi vẫn là kẻ tùy tùng luôn phục tùng anh vô điều kiện.

Tôi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn anh.

“Anh không có chân à? Muốn uống thì tự đi mà m/ua.”

Bùi An sững sờ, các bạn học xung quanh cũng đồng loạt đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên về phía này.

Trước đây, chỉ cần Bùi An lên tiếng, tôi sẽ chạy nhanh hơn bất cứ ai.

“Cậu hôm nay bị làm sao thế? Chỉ là không giành được hạng nhất thôi mà, có cần thiết phải trút gi/ận lên người tôi không?”

Bùi An cảm thấy mất mặt, giọng nói cũng cao lên vài phần.

“Tôi không trút gi/ận lên người anh, tôi chỉ là không muốn hầu hạ anh nữa thôi.”

Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh.

“Bùi An, chúng ta chỉ là bạn học, tôi không có nghĩa vụ phải chạy vặt cho anh.”

Khuôn mặt Bùi An lúc đỏ lúc trắng, chỉ tay vào tôi hồi lâu mà không nói nên lời.

Lăng Tiểu Tiểu thấy vậy, vội vàng chạy tới làm hòa.

“Ôi, mọi người đều là bạn học cả, đừng vì chuyện nhỏ nhặt này mà cãi nhau.”

Cô ta nắm lấy cánh tay Bùi An, giọng nói yếu ớt, dịu dàng.

“Bùi An, em không khát nữa, anh đừng làm khó cậu ấy nữa.”

Những lời này, bề ngoài là khuyên can, nhưng thực chất lại đang chỉ trích tôi không biết điều.

Tôi nhìn bộ dạng giả tạo đó của cô ta, không nhịn được mà bật cười lạnh.

“Lăng Tiểu Tiểu, cô bớt giả vờ làm người tốt ở đây đi.”

“Cô muốn uống nước thì bảo anh ta tự đi mà m/ua cho cô, đừng coi tôi là nhân công miễn phí của hai người.”

Lăng Tiểu Tiểu bị tôi vặn lại đến mức vành mắt đỏ hoe, tủi thân nhìn Bùi An.

“Bùi An, anh nhìn cậu ta kìa.”

Bùi An che chở Lăng Tiểu Tiểu ra sau lưng, trừng mắt nhìn tôi.

“Cậu đúng là không thể nói lý lẽ!”

Anh kéo Lăng Tiểu Tiểu quay lưng bỏ đi, bóng lưng đầy vẻ gi/ận dữ.

Tôi ngồi lại xuống ghế, hít một hơi thật sâu để xoa dịu cảm xúc trong lòng.

Lục Nghiến đưa tới một gói khăn giấy.

“Lau mồ hôi đi, dáng vẻ lúc nãy cậu m/ắng người trông ngầu thật đấy.”

Tôi nhận lấy khăn giấy, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Cảm ơn.”

Lục Nghiến nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng trầm thấp.

“Sau này gặp phải chuyện như thế, không cần tự mình gánh vác, cậu có thể gọi tôi.”

Tôi quay đầu nhìn anh, trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp khó tả.

“Gọi cậu làm gì? Giúp tôi đá/nh nhau à?”

Lục Nghiến khẽ cười, quay sang nhìn tôi.

“Giúp cậu m/ắng người.”

Trong tiết vật lý buổi chiều, giáo viên giảng một bài tập mở rộng cực khó.

Tôi đang cúi đầu ghi chép thì Lăng Tiểu Tiểu đột nhiên quay người lại.

“Cây bút máy này của cậu đẹp quá, cho mình mượn dùng chút được không?”

Cô ta nhìn chằm chằm vào cây bút máy màu đỏ sẫm trên tay tôi, trong mắt lóe lên tia tham lam.

Đây là di vật bà ngoại để lại cho tôi, kiếp trước tôi luôn mang theo bên mình.

Sau đó bị Lăng Tiểu Tiểu mượn đi, sơ ý làm hỏng ngòi bút.

Lúc đó Bùi An không những không trách cô ta, mà còn chỉ trích tôi làm quá vấn đề.

Anh ta nói, chỉ là một cây bút rá/ch thôi mà, tôi m/ua mười cây đền cho cậu là được chứ gì.

Câu nói đó như con d/ao đ/âm vào tim tôi.

Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để cô ta chạm vào đồ của mình nữa.

“Không cho mượn.”

Tôi thậm chí không ngẩng đầu, dứt khoát từ chối.

Nụ cười của Lăng Tiểu Tiểu cứng đờ trên mặt, tỏ ra khá lúng túng.

“Chỉ mượn dùng một tiết thôi mà, bút của mình vừa hết mực rồi.”

Cô ta hạ thấp giọng, mang theo chút nũng nịu.

“Hết mực thì đi m/ua, hoặc tìm người khác mà mượn, cây bút này tôi không cho mượn ngoài.”

Tôi khép cuốn sổ ghi chép lại, cẩn thận cất bút vào hộp.

Bùi An nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn tôi.

“Cậu sao lại hẹp hòi thế? Tiểu Tiểu chỉ mượn dùng một chút, lại chẳng làm hỏng của cậu đâu.”

Giọng anh đầy vẻ bất mãn rõ rệt, như thể tôi đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ.

“Đây là di vật bà ngoại để lại, đối với tôi rất quý giá, tôi không muốn cho bất cứ ai mượn.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Bùi An, từng chữ từng chữ nói rõ ràng.

Bùi An sững lại, dường như không ngờ cây bút này lại có lai lịch như vậy.

Nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lý lẽ.

“Đã là di vật thì cậu nên cất kỹ ở nhà đi, mang đến trường làm gì?”

“Hơn nữa, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, cậu đừng lúc nào cũng ích kỷ như thế.”

Tôi bị logic của anh làm cho tức cười.

“Đồ của tôi, tôi thích mang đi đâu thì mang, không đến lượt anh chỉ tay năm ngón.”

“Gặp phải loại người làm khó người khác như hai người, ai rồi cũng sẽ trở nên ích kỷ thôi.”

Bùi An đ/ập bàn đứng dậy, chiếc ghế m/a sát xuống sàn tạo ra âm thanh chói tai.

“Cậu đừng có được nước lấn tới!”

Không khí trong lớp lập tức hạ xuống mức đóng băng, tất cả mọi người đều dừng bút nhìn chúng tôi.

Lăng Tiểu Tiểu kéo góc áo Bùi An, hốc mắt đong đầy nước mắt.

“Bùi An, anh đừng gi/ận nữa, đều là lỗi của em, em không nên mượn.”

Bộ dạng nhẫn nhịn chịu đựng này của cô ta càng khiến Bùi An cảm thấy tôi là một người đàn bà đanh đ/á không thể nói lý.

“Em không sai, là cậu ta quá vô lý.”

Bùi An an ủi Lăng Tiểu Tiểu, quay đầu trừng mắt nhìn tôi một cái thật sắc.

Ngay lúc này, Lục Nghiến đột nhiên ném mạnh cuốn sách trên tay xuống bàn.

“Ồn ch*t đi được, còn để cho người ta ngủ không hả?”

Anh đứng dậy, thân hình cao lớn chắn trước mặt tôi.

Anh lạnh lùng nhìn Bùi An, ánh mắt toát ra một vẻ áp bức không thể nghi ngờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ép Tôi Đi Làm, Rồi Đại Gia Lại Hối Hận

Chương 10
Tôi đã cùng một vị đại gia đi lên từ hai bàn tay trắng đến ngày công thành danh toại. Thế nên, tôi cũng thuận lý thành chương được sống một cuộc đời sung sướng. Mỗi ngày chỉ việc cuộn mình trong căn biệt thự rộng mấy trăm mét vuông của anh, chơi game, gọi đồ ăn ngoài, ngoan ngoãn làm một con sâu gạo chỉ biết ăn rồi chờ ch*t. Cuộc sống vừa nhàm chán, vừa đủ đầy. Chính là cuộc sống trong mơ của tôi. Cho đến một ngày, ông lớn đột nhiên bắt tôi ra ngoài tìm việc. "Nhà mình phá sản rồi à?" "Không." Hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe, chỉ ngược vào chính mình. "Anh... không nuôi em nữa sao?" "Tất nhiên là không. Chỉ là anh cảm thấy em cũng nên có sự nghiệp và cuộc sống của riêng mình." Được lắm. Hóa ra là chê tôi ở nhà vướng mắt anh rồi. Cuối cùng, dưới màn năn nỉ mềm mỏng nhưng dai như đỉa của anh, tôi vẫn bị đẩy ra ngoài xã hội. Mãi đến khi rời khỏi chiếc ô che chở của anh... Tôi mới phát hiện... Tôi mới phát hiện ra thế giới bên ngoài hóa ra chẳng hề mưa gió bão bùng như tôi tưởng! Đồng nghiệp ai cũng tốt bụng. Ngày nào cũng rủ tôi trốn việc, dạy tôi uống rư/ợu, còn kéo tôi đi chơi game. Dần dần, tôi về nhà càng lúc càng muộn. Thậm chí có lần tận nửa đêm mới mò về. Vị đại gia ngồi trên sofa, mặt lạnh tanh chờ tôi suốt gần năm tiếng. Thấy cả người tôi nồng nặc mùi rư/ợu, đôi mắt của anh tối sầm. "Rốt cuộc em đi làm kiểu gì vậy? Ngày nào cũng bận hơn cả anh." Tôi xua tay. "Ôi dào, chỉ là tụ tập với đồng nghiệp thôi mà." Đột nhiên cổ tay đ/au nhói. Anh siết lấy tay tôi, giọng lạnh như băng. "Nhẫn cưới của em đâu?" Tôi lắc lắc cái đầu đầy cồn, lẩm bẩm: "Chiều nay em đi đá/nh bóng với đồng nghiệp. Đeo nhẫn vướng quá nên tháo ra." Kết quả, sáng hôm sau tỉnh dậy sau cơn say. Anh ấy nhất quyết bắt tôi nghỉ việc. Ơ không phải chứ? Lúc đầu chẳng phải chính anh ép em đi làm sao?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
7
Làng Ngu Chương 11
Dầu Em Bé Chương 8