Trong những ngày tháng bị dày vò đó, tôi đã mất đi khả năng làm mẹ, cũng hoàn toàn mất đi mọi hy vọng vào họ. Tiêu Chiêu Dã như bị rút cạn sức lực, thân hình cao lớn lảo đảo.
“Không, anh không biết... Hàm Hàm... xin lỗi em.”
Tôi rút mạnh con d/ao phẫu thuật ra, m/áu tươi b/ắn lên mặt tôi, giọng nói thê lương:
“Tất nhiên là anh không biết!”
“Anh chỉ biết Kiều Kiều của anh chịu uất ức, chỉ biết đuổi người đàn bà đ/ộc á/c như tôi đi để cho cô ta tĩnh dưỡng.”
“Chính tay anh đã gi*t ch*t con của mình.”
Con d/ao phẫu thuật rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu khô khốc. Anh ta quỳ rạp xuống đất trước mặt tôi.
“Xin lỗi, xin lỗi em.”
Anh ta dập đầu, xin lỗi tôi, cơ thể r/un r/ẩy không ngừng.
Tôi lau nước mắt nơi khóe mi, giọng nói trở lại bình tĩnh:
“Bây giờ, anh còn thấy tôi đang nhắm vào anh không?”
“Những gì các người đang trải qua bây giờ, còn chưa bằng một phần trăm những gì tôi đã chịu.”
Tôi quay người, không còn nhìn dáng vẻ sụp đổ của anh ta nữa.
“Cút đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Tôi rửa tay rất nhiều lần, đến mức các đầu ngón tay đỏ ửng, nhưng vẫn thấy có một mùi khó chịu ám ảnh.
Hai tháng trước, th/ai khí của Trần Kiều Kiều đã rất ổn định. Cô ta đắc ý đến tìm tôi khoe khoang, lúc đó tôi vẫn chưa tìm được đầy đủ bằng chứng. Tôi chỉ có thể cố nhẫn nhịn cảm giác buồn nôn mà cô ta mang lại, khi cô ta hết lần này đến lần khác nói rằng con tôi không xứng đáng được sống, rằng cô ta có thể dễ dàng cư/ớp đi mọi thứ của tôi.
Giờ đây, cô ta đã bị cảnh sát giam giữ nghiêm ngặt. Cô ta vu khống tôi, khiến tôi phải chịu đựng ba năm tr/a t/ấn ở nước ngoài, cũng đến lúc phải trả cái giá đắt.
Ngày hôm sau, cha mẹ Trần đợi tôi ở đại sảnh phòng khám rất lâu. Cho đến khi tan làm, họ vội vã tiến lên.
“Hàm Hàm, cho chúng ta năm phút, chỉ năm phút thôi, được không?”
“Được.”
Chủ yếu là tôi muốn giải quyết dứt điểm một lần, đỡ phải để họ chiếm chỗ của các sản phụ khác.
Trong nhà hàng, mẹ Trần cố gắng tỏ ra quan tâm, tỉ mỉ bóc cho tôi một con tôm.
“Ăn đi con.”
Tôi bật cười từ trong cổ họng: “Con bị dị ứng hải sản, chẳng lẽ mẹ không biết sao?”
Biểu cảm của mẹ Trần cứng đờ ngay lập tức. Tôi cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:
“Tôi không phải con gái của các người, vào cái lúc các người hết lần này đến lần khác dung túng cho Trần Kiều Kiều, đứa con gái của các người đã ch*t rồi.”
Cha Trần mím ch/ặt môi, hồi lâu mới nói:
“Lẽ nào con cứ nhìn nhà họ Trần sụp đổ sao?”
Tôi đáp với giọng bình thản:
“Lúc các người tống khứ tôi đi chịu ch*t, chẳng phải các người cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đó sao?”
Mẹ Trần khóc lóc cảm động, dường như muốn dùng cách này để đá/nh thức đứa con gái từng mềm lòng nhất của mình. Nhưng người đó đã ch*t từ lâu rồi.
Mẹ Trần nức nở nghẹn ngào:
“Hàm Hàm, mẹ biết trước đây đều là lỗi của chúng ta, Trần Kiều Kiều đã bị bắt rồi.”
“Cha và mẹ vẫn hy vọng con có thể quay về.”
“Là lỗi của chúng ta, tất cả đều là lỗi của chúng ta.”
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi:
“Năm phút hết rồi.”
“Các người cũng biết đó là lỗi của mình, nên tôi sẽ không tha thứ đâu.”
Cha Trần cầm chén trà đ/ập mạnh xuống đất, nhưng khi chạm phải ánh mắt tôi, ông ta lộ rõ vẻ chột dạ. Ông ta chỉ đang tức gi/ận vì sao năm đó lại tự dồn mình vào đường cùng.
Mẹ Trần tiến lên nắm lấy cổ tay tôi, nước mắt giàn giụa:
“Là chúng ta hồ đồ, là chúng ta thiên vị, nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà, m/áu chảy ruột mềm mà con.”
Tôi nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười:
“M/áu chảy ruột mềm? Mẹ không thấy buồn cười sao? Những gì các người đã làm, có cần tôi giúp mẹ nhớ lại không?”
Tôi cầm túi xách, quay người rời đi không chút do dự.
Khi mới về ngôi nhà đó, tôi bị đuổi xuống phòng người hầu. Vì Trần Kiều Kiều thích ăn tôm nên tôi bị dị ứng cũng phải ép ăn. Quần áo Kiều Kiều thích, tôi không được đụng vào. Cô ta đi du học, tiền tiêu vặt một tháng ba trăm nghìn, còn tôi chỉ có năm trăm, số còn lại phải tự đi làm thêm. Những bậc cha mẹ như thế mà cũng biết nói câu m/áu chảy ruột mềm.
Bước ra ngoài, Dung Thời đã đợi sẵn, anh đưa cho tôi một cốc sữa nóng:
“Giải quyết xong rồi?”
Tôi gật đầu: “Ừ, xong hết rồi.”
Ngồi lên ghế phụ, Dung Thời lái xe ổn định, giọng bình thản:
“Có gì cần anh giúp, cứ mở lời.”
Tôi bưng cốc sữa uống một ngụm: “Không cần nữa, mọi thứ sắp kết thúc rồi.”
Ngày Trần Kiều Kiều được chuyển đến trại tạm giam chờ ngày xét xử, tôi đặc biệt đến gặp cô ta lần cuối. Cô ta nhìn tôi, đầy lòng c/ăm h/ận:
“Thật không ngờ đấy, Trần Nhược Hàm, cô đủ tà/n nh/ẫn thật.”
“Đến cả cha mẹ ruột cô cũng không tha.”
“Dù có biến thành q/uỷ dữ, tôi cũng sẽ không tha cho cô.”
Cô ta đeo c/òng tay, bên cạnh có cảnh sát đi cùng. Nhưng cô ta như phát đi/ên, ánh mắt đầy đ/ộc địa.
“Q/uỷ dữ? Được thôi, tôi đợi cô.”
Nghe tôi nói vậy, cô ta nghiến răng nghiến lợi, vùng vẫy dữ dội:
“Dù cô thắng tôi lần này thì đã sao?”
“Dù sao cô cũng không bao giờ trở lại làm người bình thường được nữa.”
“Tiêu Chiêu Dã, cha mẹ cô, và cả cô nữa, ai mà chẳng bị tôi xoay như chong chóng.”
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi nói:
“Phải rồi, thế cô đã nói cho Tiêu Chiêu Dã biết, đứa trẻ đó không phải con anh ta chưa?”
“Kết quả xét nghiệm ADN tôi đã gửi cho anh ta rồi, đứa trẻ đó của cô, không biết sẽ ra sao đây?”