Tôi bắt đầu nghiên c/ứu kỹ tài khoản mang tên "Vivian" đó.

Thời gian đăng ký của nó rất ngắn, chỉ vào đúng ngày trước khi bài viết được đăng tải.

Mọi bình luận của tài khoản này đều xoay quanh việc công kích tôi và tâng bốc Hà Vy Vy.

Rõ ràng, đây là một tài khoản phụ của Hà Vy Vy.

Tôi nhấp vào trang cá nhân của nó, cố gắng tìm thêm manh mối.

Trang chủ trống trơn, chẳng có lấy một dòng thông tin cá nhân.

Nhưng tôi phát hiện nó đã theo dõi vài tài khoản blogger làm đẹp và review đồ hiệu.

Điều này hoàn toàn trái ngược với hình tượng "học sinh nghèo" mà nó đang cố công xây dựng.

Tôi lần theo những tài khoản đó, bắt đầu công việc mò kim đáy bể.

Tôi dành trọn buổi chiều, lướt qua hàng nghìn bình luận và lượt chia sẻ.

Cuối cùng, dưới một video review túi xách hàng hiệu, tôi phát hiện ra một avatar quen thuộc.

Đó là hình một chú mèo hoạt hình, giống hệt avatar của "Vivian".

Nhưng tên tài khoản này không phải là "Vivian".

Nó có tên là "Thế giới nhỏ của Vivi".

Tài khoản này được cài đặt chế độ riêng tư, không thể xem trực tiếp.

Nhưng tôi không bỏ cuộc.

Tôi dùng công cụ tìm ki/ếm và tìm thấy tài khoản mạng xã hội của vài bạn trong lớp.

Trong danh sách theo dõi của một bạn nữ, tôi bất ngờ nhìn thấy "Thế giới nhỏ của Vivi".

Hai người là bạn bè đã theo dõi lẫn nhau.

Điều này có nghĩa, tôi có thể thông qua tài khoản của bạn nữ kia để nhìn thấy thế giới bị Hà Vy Vy che giấu.

Đây là một bước đột phá lớn.

Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu hành động.

Tôi đăng ký một tài khoản mới, giả vờ là một nữ sinh quan tâm đến làm đẹp và thời trang, rồi gửi yêu cầu theo dõi đến bạn nữ kia.

Sự chờ đợi thật dằng dặc.

Một giờ sau, điện thoại thông báo đối phương đã chấp nhận yêu cầu của tôi.

Tôi lập tức nhấp vào trang chủ của "Thế giới nhỏ của Vivi".

Một Hà Vy Vy hoàn toàn khác với những gì tôi biết hiện ra trước mắt.

Nơi đó không có bộ đồng phục bạc màu, không có những bữa cơm căng tin rẻ tiền.

Chỉ có những chiếc iPhone đời mới nhất, những chiếc túi hiệu phiên bản giới hạn.

Thưởng thức bít tết trong nhà hàng phương Tây cao cấp, tổ chức tiệc sinh nhật trong phòng karaoke đắt đỏ.

Mỗi bức ảnh đều toát lên mùi của tiền bạc.

Trong số đó có một bức ảnh tự sướng trước gương.

Cô ta đeo một chiếc túi Chanel đắt tiền.

Và trong tấm gương phía sau lưng cô ta, phản chiếu rõ nét một người phụ nữ trung niên đang giơ điện thoại chụp ảnh cho cô ta.

Người phụ nữ đó, chính là Hà Tú Mai.

Tôi không chút do dự, chụp màn hình và lưu lại tất cả những bức ảnh, từng cái một.

Đây chính là những bằng chứng chí mạng.

Nhưng thế vẫn chưa đủ.

Thứ tôi muốn, là giải quyết tận gốc rễ.

Tôi tắt ứng dụng mạng xã hội, mở danh bạ liên lạc của các khóa cựu học sinh trường.

Đây là thứ tôi tình cờ lưu lại hồi còn làm cán sự bộ môn.

Tôi bắt đầu tìm trong đó những anh chị khóa trước từng học giỏi hạnh kiểm tốt,

nhưng lại thất bại một cách khó hiểu trước Hà Vy Vy trong các cuộc bình chọn và thi đua.

Tôi liên hệ ẩn danh với họ.

Ban đầu, họ đều rất cảnh giác.

Nhưng sau khi tôi trình bày mục đích và cam kết bảo vệ quyền riêng tư của họ, có ba người đồng ý kể lại trải nghiệm của mình.

Một anh khóa trước, năm đó tham gia cuộc thi vật lý, vốn dĩ chắc chắn đạt giải nhất, nhưng lại bị Hà Tú Mai hủy tư cách trước giờ thi với lý do "vi phạm kỷ luật", người thay thế chính là Hà Vy Vy.

Một chị khóa trước, nộp đơn xét tuyển tự chủ vào một trường danh tiếng, mọi hồ sơ đều đã thông qua, nhưng lại bị mắc kẹt ở kh//âu đóng dấu cuối cùng của trường, Hà Tú Mai nói với chị ấy rằng suất đó đã dành cho Hà Vy Vy - người "cần nó hơn".

Còn một người nữa, giống tôi, nộp đơn xin trợ cấp nhưng lại bị Hà Tú Mai gây khó dễ bằng đủ mọi lý do, cuối cùng cũng chìm xuồng.

Những lời tố cáo đẫm nước mắt của họ, cùng trải nghiệm của tôi, đã khép kín một vòng tròn hoàn hảo.

Tôi gom đoạn ghi âm Hà Tú Mai đe dọa tôi, ảnh chụp màn hình Hà Vy Vy khoe của, thư trình bày tay của các anh chị khóa trước, cùng giấy chứng nhận chiến tích anh hùng của cha mẹ tôi và thông báo chính thức.

Tất cả mọi thứ được tổng hợp thành một file nén với logic rõ ràng, bằng chứng x/ác đáng.

Tôi không đăng nó lên diễn đàn trường học nhỏ bé kia.

Những cuộc khẩu chiến ở đó chẳng có ý nghĩa gì.

Tôi mở hộp thư, tìm đến địa chỉ email nhận tin tố giác của một tờ báo truyền thông có tầm ảnh hưởng nhất Vân Châu mà tôi đã lưu từ trước.

Tôi soạn một bức email.

Tiêu đề là:

"Một bức thư cầu c/ứu từ đứa trẻ mồ côi của anh hùng: Căn b/ệnh u/ng t/hư giáo dục đằng sau ba trăm đồng trợ cấp".

Khoảnh khắc nhấn nút gửi, một tia chớp lóe lên ngoài cửa sổ.

Tôi biết, trời sắp sáng rồi.

Tốc độ phản ứng của tờ báo đó nhanh hơn tôi tưởng.

Sáng thứ Hai, khi tôi bước vào lớp, hầu như tất cả các bạn đều đang cúi đầu nhìn điện thoại.

Trên mặt họ mang một biểu cảm phức tạp của sự kinh ngạc, phẫn nộ và khó tin.

Trong không khí tràn ngập một sự tĩnh lặng kỳ lạ trước khi bão tố ập đến.

Chỗ ngồi của Hà Vy Vy trống trơn.

Tôi ngồi xuống chỗ của mình, mở điện thoại.

Một thông báo tin tức hiện lên.

"Điều tra chuyên sâu: Tại sao đứa trẻ mồ côi của anh hùng phải viết thư cầu c/ứu vì ba trăm đồng trợ cấp?"

Tôi nhấn vào xem.

Đó là một bài phóng sự điều tra chuyên sâu dài kỳ.

Phần mở đầu bài báo chính là nguyên văn bức thư cầu c/ứu của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm