“Dù sao nhà họ Tống có tiền, con cứ đòi thêm đi, để em trai được sống tốt, sau này con cũng có thêm chỗ dựa.”
Cho đến khi thời hạn ba năm kết thúc.
Tôi hào hứng báo với họ rằng cuối cùng tôi cũng có thể rời xa Tống Tầm Chu.
Thứ nhận lại được lại là những lời m/ắng nhiếc sa sả vào mặt.
Bố mẹ hỏi tôi:
“Sau này con còn làm được gì nữa? Con gái làm gì mà ki/ếm được nhiều tiền như vậy?”
Em trai hỏi tôi:
“Anh rể không cần chị nữa à? Có phải chị chọc gi/ận anh ấy không? Chị mau quay về làm lành đi, đàn ông miệng thì cứng nhưng lòng mềm, nếu chị thực sự chia tay với anh ấy, sau này em lấy vợ kiểu gì?”
Tôi không biết phải đáp lời ra sao, ba năm dài đằng đẵng, những vết s/ẹo mà Tống Tầm Chu để lại trên người tôi đã lành lặn cả rồi.
Thời gian trôi qua lâu, tôi gần như đã quên mất lúc đầu mình đ/au đớn đến mức nào.
Họ đều mặc nhiên cho rằng tiền bạc có thể xoa dịu mọi nỗi đ/au, cho rằng tôi không nên buông tha cho con cá lớn Tống Tầm Chu.
Nhưng tôi vẫn thấy may mắn vì năm đó mình đã đủ tà/n nh/ẫn để một mình ra nước ngoài.
Khi mới đến đó, chân ướt chân ráo, mọi thứ đều xa lạ đến đ/áng s/ợ.
Những ngày bất lực nhất, đều là tôi tự mình vượt qua.
Khi đó, Tống Tầm Chu cũng từng liên lạc với tôi.
Anh ta chuyển cho tôi một khoản tiền, dòng tin nhắn gửi kèm chói mắt vô cùng.
“Thanh Uẩn trở về, không có nghĩa là anh sẽ đuổi em đi, bên cạnh anh vẫn còn vị trí của em.”
“Cô ấy quá quý giá, anh không nỡ dùng sức lên người cô ấy, Tư Nhĩ, em tiếp tục ở bên cạnh anh đi, anh cần em, tiền anh sẽ đưa đầy đủ cho em.”
Tôi không trả lời tin nhắn,
cảm giác buồn nôn trào dâng khiến tôi ném thẳng điện thoại vào thùng rác.
Kể từ đó, lại thêm năm năm nữa, tôi học hành thành tài rồi trở về nước, vật đổi sao dời, mọi thứ đã khác xưa.
Tôi luôn tự thấy may mắn vì đã kịp dừng chân bên bờ vực, cho đến tận hôm nay, tôi đứng trên tòa án, có đủ tự tin để nhìn thẳng vào Tống Tầm Chu và Khương Thanh Uẩn.
Hai người đối đầu nhau, không còn vẻ ngọt ngào như cặp đôi trời sinh, được mọi người chúc tụng như thuở nào.
Sắc mặt Tống Tầm Chu rất khó coi, ánh mắt thỉnh thoảng lại không tự nhiên liếc nhìn về phía tôi.
Khương Thanh Uẩn không nhận ra tôi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tống Tầm Chu.
“Đó đều là thứ anh tự tay tặng cho tôi, dựa vào đâu mà bây giờ lại muốn đòi lại? Tống Tầm Chu, anh tà/n nh/ẫn đến thế sao?”
Giọng Tống Tầm Chu khàn đặc.
“Phải, từng có lúc anh yêu em, xót xa cho em, muốn dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho em.”
“Nhưng còn em? Em dùng tiền của anh để nuôi tên họa sĩ lang thang đó, thậm chí… còn sinh con cho hắn.”
“Em nói em là người không muốn sinh con, sợ đ/au, bao nhiêu năm nay, anh chạm vào em cũng phải cẩn trọng từng chút, vậy mà em lại…”
Tống Tầm Chu dừng lời ở đây, chẳng hiểu sao lại chuyển tầm mắt sang phía tôi.
Tôi đọc được sự chột dạ trong đáy mắt anh ta.
Tôi từng, cũng có một đứa con với anh ta.
Khi bị anh ta hànhz hạz đến sảy th/ai,
tôi từng đ/au đớn, từng suy sụp, nhưng anh ta lại lạnh lùng bảo tôi:
“Cô chỉ là một tình nhân trên hợp đồng, vốn dĩ không xứng sinh con của tôi.”
Thậm chí anh ta còn nói tôi vì thế mà giống Khương Thanh Uẩn hơn, anh ta rất hài lòng, còn trả cho tôi một khoản bồi thường lớn.
Cầm số tiền đó, tôi đã do dự rất lâu, cuối cùng chọn cách thỏa hiệp.
Nhưng tôi không ngờ, một tháng sau, tôi lại tận mắt nhìn thấy con mình một lần nữa.
Đó là tại triển lãm tranh do Khương Thanh Uẩn tổ chức.
Cô ta cầm micro, từng câu từng chữ cảm ơn:
“Tại đây, tôi phải cảm ơn người anh em tốt Tống Tầm Chu đã cung cấp cảm hứng cho tôi.”
“Chính anh ấy đã chuẩn bị riêng cho tôi một đoạn tư liệu chân thực về nỗi đ/au của người mẹ mất con, để tôi cảm nhận sâu sắc nỗi đ/au của người mẫu, tôi mới có thể sáng tác ra bức tranh này.”
Trên mặt tranh, tôi nằm trên giường b/ệnh, nhìn khối m/áu th!t đó mà khóc không thành tiếng.
Bên cạnh bức tranh, đứa con đã mất và tử cung của tôi cứ thế trưng bày thẳng thừng trước mặt mọi người.
Đáng lẽ tôi phải suy sụp, nhưng lúc đó tôi chỉ biết ngẩn ngơ cười.
Điện thoại đúng lúc lại có cuộc gọi từ nhà, tôi tê liệt bắt máy, là giọng em trai thúc giục như đòi n/ợ:
“Chị, nghe nói anh Tống lại cho chị một khoản tiền lớn, sao chị không chuyển cho mẹ? Dạo này sức khỏe mẹ lại không tốt, cần m/ua th/uốc bổ, em biết chị bận không có thời gian, chị chuyển tiền qua nhanh đi, em đi m/ua.”
Dòng suy nghĩ đột ngột bị ngắt quãng.
Tại tòa án, giọng Khương Thanh Uẩn nghẹn ngào:
“Tống Tầm Chu, đừng tưởng tôi không biết, thực ra anh vốn dĩ không thể quên được cô tình nhân nhỏ trước kia của anh, anh nói anh không nỡ chạm vào tôi, nhưng tôi tận mắt thấy anh nhìn ảnh cô ta… thậm chí có lúc mơ giữa đêm, cái tên anh gọi cũng là tên cô ta.”
“Anh nằm bên cạnh tôi, nhưng trong lòng lại chứa người khác, anh lấy tư cách gì mà ở đây nói tôi phản bội?”
Giọng cô ta càng lúc càng tự tin, móc từ trong lòng ra một cuốn sổ tay, mở ra trước mặt mọi người và đọc lớn.
“Không biết sao lại nhớ đến em, Tư Nhĩ, anh luôn hối h/ận vì sao trước kia lại đối xử với em như vậy, nếu có thể làm lại, anh nhất định sẽ không để em rời đi lần nữa.”
Khương Thanh Uẩn đỏ mắt ngẩng đầu lên, gần như gào thét chất vấn Tống Tầm Chu.
“Anh chỉ là không tìm thấy cô ta thôi, thực ra trái tim anh đã sớm không còn ở đây nữa rồi, tôi không cảm nhận được tình yêu của anh, thì đi tìm chút an ủi khác thì đã sao?
Tôi có gì sai chứ!”
Khương Thanh Uẩn vẫn đang tự mình suy sụp, còn ánh mắt người hướng dẫn lại lặng lẽ chuyển sang phía tôi.