Tôi xắn tay áo lên định xông vào.

À, hôm nay tôi mặc váy, làm gì có tay áo.

"Bảo bối, để anh, đừng làm bẩn tay em."

Nhìn theo hướng Cố Tinh Hà đang tiến tới.

Kỷ Trừng đang nặn gốm cùng một cô gái.

Hai người họ còn bôi bùn lên mặt nhau, cười vô cùng ngọt ngào.

Nhìn qua là biết một cặp tình nhân đang yêu đương thắm thiết.

Tôi trợn tròn mắt, hóa ra đây là bạn gái của Kỷ Trừng.

Cố Tinh Hà đang lên cơn đi/ên gì vậy?

Tôi muốn tiến lên kéo anh lại, nhưng đã quá muộn.

Anh hùng hổ xông tới túm lấy cổ áo Kỷ Trừng, khiến nó ngơ ngác.

"Sếp, sao anh lại ở đây?"

"Chị ơi, hai người làm gì vậy?"

Tôi vội nhắc vào tai Cố Tinh Hà:

"Kỷ Trừng không ngoại tình, đây là bạn gái nó, anh mau buông tay ra."

Anh cũng ghé sát tai tôi: "Hai người các người chơi bời phóng khoáng vậy sao?"

"Anh nói gì đấy, nó là em họ em, cùng huyết thống đấy."

Anh ngượng ngùng buông Kỷ Trừng ra, thản nhiên phủi cổ áo cho cậu ta.

"Vừa nãy cổ áo em bị bẩn."

Kỷ Trừng đứng trong gió, hoang mang không hiểu chuyện gì.

"Dạo này em thể hiện tốt, ta sẽ thăng chức tăng lương cho em ngay."

Kỷ Trừng cười như một thằng ngốc: "Cảm ơn sếp, anh đúng là cha mẹ tái sinh của em."

Sau khi rời khỏi tiệm gốm, chúng tôi cùng nhau ăn một bữa cơm.

Bạn thân nhìn Cố Tinh Hà với vẻ mặt không mấy thiện cảm, bất bình thay cho tôi.

Nó m/ắng anh là đồ tra nam.

"Hồi đó anh sắp đính hôn với người khác rồi, giờ còn quay lại làm phiền Hoan Hoan nhà chúng tôi làm gì?"

Cố Tinh Hà kêu oan: "Anh đính hôn với ai bao giờ, từ đầu tới cuối anh chỉ có mình Hoan Hoan thôi."

"Sống là người của Hoan Hoan, ch*t là m/a của Hoan Hoan."

Ba năm trước, tôi thấy Cố Tinh Hà chọn nhẫn cùng một cô gái trong tiệm trang sức.

Thấy anh cười đeo nhẫn cho cô ta, cô ta cười rạng rỡ như hoa.

Trong lúc anh vào nhà vệ sinh.

Cô gái đó tìm đến tôi, vẻ mặt kiêu ngạo.

"Tôi và anh Tinh Hà sắp đính hôn rồi, trước kia anh ấy chơi bời thế nào tôi không quản."

"Bây giờ, một triệu cho cô, rời xa anh ấy ngay lập tức."

"Cô cũng không muốn ngày mai cả trường đều biết cô là kẻ thứ ba chứ?"

Tôi lạnh người, không lấy một triệu đó.

Cũng không cần Cố Tinh Hà nữa.

Từ đó tôi chuyển đi nơi khác,

Không còn liên lạc gì với anh nữa.

Cố Tinh Hà ôm lấy tôi, trách tôi nhẫn tâm.

Anh nói lúc đó chỉ muốn cầu hôn tôi để tạo bất ngờ, lại sợ m/ua không đúng thứ tôi thích nên mới nhờ cô em hàng xóm đi cùng.

Sau này khi biết tâm ý của cô ta, anh đã c/ắt đ/ứt liên lạc.

Những năm qua cô gái đó vẫn ở nước ngoài, không bao giờ quay lại nữa.

"Sao hồi đó em không hỏi anh? Trong lòng em anh là loại người đó sao?"

Ánh mắt anh nhìn tôi như một chú nai con bị thương.

"Bảo bối, ba năm rồi, em có biết ba năm qua anh đã sống thế nào không?"

Tôi xoa đầu anh: "Được rồi, em sai rồi được chưa? Có người đang nhìn kìa."

Anh thì thầm bên tai tôi: "Vậy tối nay em phải bù đắp cho anh thật tốt đấy."

Mặt tôi đỏ bừng.

Sợ anh nói thêm những lời kinh thiên động địa nào nữa, đành phải đồng ý trước đã.

Tối nay Cố Tinh Hà tâm trạng đặc biệt tốt.

Vấn đề làm anh đ/au đầu bấy lâu nay đã được giải quyết êm đẹp.

Trong phạm vi không vi phạm đạo đức.

Khi tôi đưa anh về nhà, anh vừa cười vừa khóc.

"Bảo bối, hôm nay anh vui quá, anh lại có thể sở hữu em rồi."

"Em có biết hồi đó anh đ/au khổ thế nào không?"

"Đã qua 1221 ngày rồi, không ngày nào là anh không nhớ em."

"Em cũng quá nhẫn tâm rồi, lúc đi, mọi thứ đều chia đôi mang đi."

"Chỉ riêng anh là không cần."

Anh liếc nhìn tôi đầy oán trách.

"Không gian cặp đôi em cũng không đăng nhập, cây chúng mình trồng em cũng không tưới, ngay cả lũ gà trong trang trại của anh em cũng gọi về hết."

"Ngày nào anh cũng khóc trong ngôi nhà của chúng ta, bị hàng xóm báo cảnh sát vài lần vì tưởng nhà có m/a."

"Anh sợ mình khóc đến ch*t nên đã lập di chúc, toàn bộ tài sản đứng tên anh đều là của em."

Nghe anh nói mà lồng ngựk tôi nghẹn lại.

Sao mắt lại nóng hổi thế này.

Hóa ra không phải chỉ mình tôi nhung nhớ.

Tôi sụt sịt mũi, ôm lấy mặt anh, nghiêm túc nói với anh.

"Cố Tinh Hà, em yêu anh, mãi mãi chỉ yêu một mình anh."

"Trong lòng em, anh luôn luôn là người đứng thứ hai."

"Vậy người đứng thứ nhất là ai?"

"Đương nhiên là bản thân em rồi, yêu người khác trước hết phải biết yêu chính mình chứ!"

"Với anh, em cũng luôn là người đứng đầu, và anh cũng luôn ở phía sau em."

Trong mắt anh lóe lên tia tinh quái.

"Sự nỗ lực của anh cũng không uổng phí,

Anh lén dùng tài khoản của em để theo dõi tài khoản phụ của anh."

"Thường xuyên đăng ảnh khoe cơ bắp, những năm này anh không dám lơ là việc tập luyện, thậm chí còn đi chăm sóc cả vùng kín nữa."

"Quả nhiên đã thu hút được sự chú ý của em!"

Lạy chúa tôi,

Thế này mà cũng gọi là câu cá chấp pháp sao?

Tôi không nghe nổi nữa.

Tôi tiến lại gần chặn miệng anh lại, sao mà nói nhiều thế không biết.

Đêm đó, từ phòng khách đến nhà bếp, ghế sofa, giường ngủ...

Mọi ngóc ngách trong nhà đều lưu lại những ký ức.

Đến ngày sinh nhật tôi, tôi tới nhà hàng mà Cố Tinh Hà đã hẹn.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra.

Có mẹ tôi, bạn thân, cả Kỷ Trừng và bạn gái nó nữa.

Không ngờ đây lại là một màn cầu hôn đã được lên kế hoạch từ lâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm