“Tuế Tuế, đây là người mà Nguyễn Hi Nguyệt tìm đến b/ắt n/ạt em à?”
“Thật là to gan, ngay cả người của tao mà cũng dám đụng vào!”
“Tao không nỡ động vào chị ấy, chẳng lẽ lại không nỡ dạy dỗ con tiện nhân như mày à?”
“Người đâu! Giao nó cho các ngươi, chỉ cần không chơi ch*t là được, muốn xử lý sao cũng được!”
Hóa ra, người xuất hiện trước mặt cậu ta ngày hôm đó, chính là tôi.
Cậu ta đã đích thân ra lệnh, để đám đàn ông đó chà đạp tôi một cách tà/n nh/ẫn.
Nhìn cảnh tôi bị đám người đó đ/ấm đ/á túi bụi trong video sau khi cậu ta rời đi, đôi mắt Lục Gia Chuẩn đỏ hoe, gần như ngất lịm đi.
Người mà cậu ta nâng niu trong lòng sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, cẩn thận cưng chiều suốt ba năm, vậy mà lại bị một đám rác rưởi đối xử như thế!
Mà cậu ta, không những hoàn toàn không hay biết, còn trở thành kẻ đồng lõa tiếp tay cho kẻ á/c!
“Xử lý sạch đám người đó cho tao, không được để sót một đứa nào, tất cả, dìm xuống biển!”
Lục Gia Chuẩn nghiến răng nghiến lợi thốt ra câu nói này.
Sau đó, cậu ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, ánh mắt lóe lên vẻ hung tàn.
Là Lâm Tuế Tuế nói với cậu ta rằng, kẻ trong bao tải chính là người b/ắt n/ạt cô ta.
Lục Gia Chuẩn lái xe đến nhà Lâm Tuế Tuế.
Cậu ta phải hỏi cho ra lẽ.
Thế nhưng, khi vừa định đẩy cửa bước vào, cậu ta đột nhiên nghe thấy một giọng nữ sắc nhọn vang lên trong phòng—
“Lần này đúng là đã gài bẫy được con tiện nhân Nguyễn Hi Nguyệt đó! Cô ta dám làm chuyện đó ngay trong hôn lễ của chính mình, chẳng lẽ cô ta không sợ Gia Chuẩn sẽ vứt bỏ cô ta sao?”
“Vốn dĩ Gia Chuẩn đã vì chuyện tao cố tình vu khống cô ta sai người sàm sỡ tao mà có chút bất mãn với cô ta rồi, tao xem lần này cô ta kết thúc thế nào!”
“Hừ, lần trước sai đám người đó nhét cô ta vào bao tải đá/nh cho một trận, sớm biết vậy, lẽ ra nên ra tay mạnh hơn mới phải!”
Lục Gia Chuẩn đứng sững tại chỗ.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào người phụ nữ mặt mày dữ tợn trong phòng với vẻ không thể tin nổi.
Cậu ta gần như không thể liên hệ cô ta với người mà mình đã yêu suốt bốn năm.
Chị ấy không hề làm hại cô ta, là cô ta vu khống chị ấy.
Đám người làm hại chị ấy cũng là do cô ta tìm đến.
“Lâm Tuế Tuế.”
“Tại sao?!”
Sau cơn bàng hoàng, Lục Gia Chuẩn chỉ cảm thấy một ngọn lửa vô danh trào dâng trong lòng, cậu ta đạp cửa xông vào, nhìn chằm chằm Lâm Tuế Tuế.
Lâm Tuế Tuế gi/ật mình, khoảnh khắc nhìn thấy Lục Gia Chuẩn, sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt như tờ giấy.
“Gia, Gia Chuẩn, sao anh lại đến đây?”
“Tao không đến, chẳng lẽ cứ mãi không biết những chuyện bẩn thỉu mà mày đã làm sao!”
Ánh mắt Lục Gia Chuẩn nhìn Lâm Tuế Tuế không còn chút tình yêu nào như trước, thậm chí, cậu ta không kìm được mà bóp lấy cổ cô ta.
“Lâm Tuế Tuế, là tao phụ mày, nếu mày h/ận tao thì cứ trút hết lên người tao! Chị ấy vô tội, chị ấy không làm bất cứ chuyện gì tổn hại đến mày, tại sao mày lại đối xử với chị ấy như vậy!”
“Tao chỉ trách bản thân mình m/ù quá/ng, vì mày mà làm tổn thương chị ấy, còn khiến chị ấy mất đi đứa con!”
Lâm Tuế Tuế bị bóp đến đỏ mặt tía tai, nhưng so với nỗi sợ hãi, trong mắt cô ta nhiều hơn cả là sự đ/au đớn và tuyệt vọng.
“Lục Gia Chuẩn, anh có biết mình đang làm gì không? Anh lại vì Nguyễn Hi Nguyệt mà đối xử với em như vậy?”
“Anh không phải nói em là người anh yêu nhất sao! Anh nhìn lại bộ dạng của mình bây giờ đi, anh nói cho em biết, chẳng lẽ anh đã sớm thay lòng đổi dạ, sớm yêu con nhỏ Nguyễn Hi Nguyệt đó rồi!”
Lục Gia Chuẩn khựng lại, lực tay trên cổ Lâm Tuế Tuế bỗng chốc giảm đi vài phần.
Cậu ta không kìm được mà hồi tưởng lại từng chút một khi ở bên tôi.
Ban đầu, cậu ta đúng là chỉ muốn tìm một đối tượng liên hôn để đối phó với gia đình, cũng là để bảo vệ Lâm Tuế Tuế nên mới cố tình tiếp cận tôi.
Nhưng không thể phủ nhận, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp tôi, ánh mắt cậu ta gần như đã dính ch/ặt lấy tôi.
Tôi hoàn toàn đúng với gu thẩm mỹ của cậu ta, thậm chí có thể gọi là hình mẫu lý tưởng của cậu ta.
Càng tiếp xúc với tôi, cậu ta càng bị tôi thu hút.
Cho dù là thế giới quan, tính cách, hay cả độ cong nơi khóe môi khi tôi mỉm cười, cậu ta đều vô cùng, vô cùng yêu thích.
Đối với tôi, cậu ta từ lâu đã không còn là sự lợi dụng đơn thuần, cậu ta có thể x/ác định một cách kiên định rằng, cậu ta thật sự yêu tôi.
Yêu dáng vẻ dịu dàng, tri thức, biết chăm sóc và quan tâm đến cậu ta của tôi.
Yêu dáng vẻ phong hoa tuyệt đại, cử chỉ nào cũng toát lên vẻ quyến rũ của tôi.
Yêu dáng vẻ thỉnh thoảng trút bỏ lớp mặt nạ, chỉ bộc lộ chút tính khí trẻ con trước mặt cậu ta của tôi.
Ba năm qua, mỗi lần tôi gi/ận cậu ta, cậu ta vừa h/oảng s/ợ vừa vui mừng.
H/oảng s/ợ vì tôi sẽ không cần cậu ta nữa.
Vui mừng vì tôi quan tâm đến cậu ta.
Cậu ta chỉ cảm thấy, dù tôi ở trong dáng vẻ nào, cũng đều vô cùng đáng yêu, khiến cậu ta nảy sinh tình cảm một cách tự nhiên,
khiến cậu ta không kìm được mà muốn gần gũi tôi mọi lúc mọi nơi.
Cậu ta cũng không biết từ lúc nào, tình cảm này đã biến thành tình yêu đậm sâu.
Đúng vậy, cậu ta yêu tôi.
Lục Gia Chuẩn yêu Nguyễn Hi Nguyệt.
Sau khi tôi rời đi, Lục Gia Chuẩn cuối cùng đã nhận ra sự thật này.
“Hừ…”
Nhưng chị ơi, có phải đã quá muộn rồi không?
Có phải em đã đá/nh mất chị rồi không…
Lục Gia Chuẩn chỉ cảm thấy đ/au đớn tận tâm can.
Cậu ta tiện tay ném Lâm Tuế Tuế xuống đất, ánh mắt nhìn cô ta không còn chút hơi ấm nào.
“Người đâu, nh/ốt cô ta xuống tầng hầm.”
“Tất cả những đ/au khổ mà chị ấy từng chịu, cô ta đều phải chịu lại một lần!”
Bên tai truyền đến tiếng gào thét ch/ửi rủa của Lâm Tuế Tuế, nhưng Lục Gia Chuẩn đã chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Cậu ta như cái x/ác không h/ồn ngồi bệt xuống đất, nơi khóe mắt rơi xuống những giọt nước mắt hối h/ận.
Những ngày sau đó, cậu ta vừa điều tra tung tích của tôi, vừa đi/ên cuồ/ng chìm trong men rư/ợu.