Ngày đó nếu không phải kẻ họ Lục kia giăng bẫy, ta đã chẳng đến mức thảm hại như vậy ở yến tiệc cung đình.
Vài ngày sau, ta lặng lẽ trở lại kinh thành, nhân đêm tối lẻn vào gần tướng phủ, định bụng đi thám thính địa hình.
Vừa ra khỏi đầu ngõ, đã bị người ta nắm lấy cổ tay.
"Theo ta."
Là Bùi Diễn.
Chàng đưa ta lên một gian phòng nhã nhặn ở tầng cao nhất của một trà lâu.
Đẩy cửa sổ ra, hậu viện tướng phủ thu hết vào tầm mắt.
"Lục Lạc Thần mỗi tối giờ Tuất khắc ba sẽ đến thư phòng phê duyệt tấu chương. Cửa sổ phía nam thư phòng đối diện với giả sơn trong hoa viên, đó là điểm m/ù duy nhất. Khoảng thời gian giao ca của lính canh là đúng giờ Tuất, có chừng nửa chén trà trống."
Chàng đẩy một tấm bản đồ vẽ tay đến trước mặt ta.
Ta cúi đầu nhìn tấm bản đồ ấy.
Ngay ngắn, chú thích tỉ mỉ, đến cả lộ trình tuần tra và giờ đổi ca của hộ vệ trong phủ cũng đều được ghi chép rành mạch.
"Đây là...?"
"Chẳng phải nàng muốn lấy mạng hắn sao?" Bùi Diễn nâng chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt thản nhiên, "Ta đã thám thính giúp nàng rồi."
Ta ngước mắt nhìn chàng, lòng đầy phức tạp.
"Bùi Diễn, chẳng phải Lục Lạc Thần là chủ của chàng sao? Chàng là người của Trích Tinh Lâu, sao lại giúp ta gi*t hắn?"
Chàng đặt chén trà xuống, đôi mắt quá đỗi xinh đẹp kia dưới ánh nến trông sâu thẳm khó lường.
"Trích Tinh Lâu và Lục Lạc Thần quả thực có qua lại, nhưng đó là chuyện trước khi ta tiếp quản."
"Hiện tại ta mới là lâu chủ của Trích Tinh Lâu."
"Người của ta, chỉ bảo vệ những người ta muốn bảo vệ."
Ta không nói gì, chỉ cúi đầu gấp tấm bản đồ lại cẩn thận, cất vào trong tay áo.
Kế hoạch ám sát Lục Lạc Thần cuối cùng vẫn không thể thực hiện.
Bởi vì ngay đêm đó, đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ta vừa định ra ngoài, bỗng một trận buồn nôn ập đến, phải vịn vào khung cửa nôn khan một hồi lâu.
Bùi Diễn nghe tiếng chạy tới, sắc mặt thay đổi tức thì.
Chàng không nói hai lời, bế ngang ta lên, phi ngựa thẳng đến y quán phía đông thành.
Lão đại phu bắt mạch cho ta qua lớp khăn lụa hồi lâu, vuốt râu cười híp mắt: "Chúc mừng phu nhân, là hỉ mạch, chừng hai tháng rồi ạ."
Ta sững sờ tại chỗ.
Hai tháng qua, ta lăn lộn, vượt tường nhảy cửa sổ, múa đ/ao múa ki/ếm, thậm chí còn đấu vài chiêu với hộ vệ tại yến tiệc cung đình.
Đứa trẻ này vậy mà vẫn bình an vô sự?
Ta còn chưa kịp hoàn h/ồn, Bùi Diễn đã ngồi đối diện lão đại phu với vẻ mặt nghiêm nghị, hỏi từng điều một về việc an th/ai.
Trên gương mặt vốn dĩ đạm mạc thường ngày của chàng, hiếm thấy xuất hiện một thoáng căng thẳng.
"Ăn uống có kiêng kỵ gì không? Có thể đi lại đường xa không? Ngày thường có làm được mấy việc nhẹ nhàng không? Nàng ngủ cứ thích đạp chăn, có ảnh hưởng đến th/ai nhi không?"
Lão đại phu bị chàng hỏi đến dở khóc dở cười, lần lượt trả lời từng câu.
Ta ngồi bên cạnh, nhìn gương mặt nghiêng nghiêm túc của chàng dưới ánh đèn, bỗng thấy một góc nào đó trong lòng mềm nhũn ra.
Ngay lúc này, Lục Lạc Thần dẫn người phá cửa xông vào.
"Bùi Diễn! Ngươi thật sự muốn vì người đàn bà này mà phản bội minh ước sao?!!"
Ta vịn bàn đứng dậy, tay vô thức lần tìm bên hông.
Ch*t thật, ra ngoài vội quá, chẳng mang theo thứ gì cả.
Bùi Diễn đã chắn trước mặt ta.
"Lục Lạc Thần, đây là y quán."
"Y quán thì sao?" Lục Lạc Thần cười lạnh, "Hôm nay ta phải xem xem, ngươi bảo vệ ả được đến bao giờ!"
Đám hộ vệ phía sau hắn đồng loạt rút đ/ao.
Bùi Diễn không hề quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Khanh Khanh, nhắm mắt lại."
Khoảnh khắc đó, ta đã thấy được thực lực thực sự của lâu chủ Trích Tinh Lâu.
Ánh đ/ao như tuyết, nhanh đến mức không nhìn rõ quỹ đạo.
Chỉ trong ba nhịp thở, tám tên hộ vệ đều ngã gục, mỗi người đều bị ch/ém trúng cổ tay phải, binh khí rơi đầy đất, nhưng không kẻ nào mất mạng.
Sắc mặt Lục Lạc Thần tái mét, môi mấp máy không thốt nên lời.
Bùi Diễn tra đ/ao vào vỏ, chắp tay đứng đó, ánh trăng rải xuống người chàng, vạt áo lay động không gió.
"Lục Lạc Thần, giữa ngươi và ta chỉ là chuyện m/ua b/án, không tính là minh ước. M/ua b/án thì bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại."
Chàng nghiêng đầu, đường nét gương mặt nghiêng dưới ánh trăng lạnh lùng như được khắc bằng d/ao.
"Nếu ngươi muốn động đến nàng, ta lấy mạng ngươi."
Lục Lạc Thần trừng mắt nhìn chàng, cuối cùng không nói thêm được một chữ nào, dẫn người xoay lưng rời đi.
Tiếng vó ngựa xa dần, y quán trở lại tĩnh lặng.
Lão đại phu nấp sau quầy th/uốc run cầm cập.
Bùi Diễn quay người, bước tới trước mặt ta, đưa tay vuốt lại lọn tóc mai rối bời bên thái dương ta.
"Sợ rồi sao?"
Ta lắc đầu.
Sát thủ làm sao có thể bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi.
Thế nhưng nhìn đôi mắt đã trút bỏ vẻ lạnh lẽo, trở nên dịu dàng trở lại của chàng, ta đã hoàn toàn luỵ rồi.
"Bùi Diễn."
"Ừm?"
"Khi ở bên ta, vì sao chàng không vạch trần thân phận của ta?"
Chàng cúi đầu nhìn ta, bên môi nở một nụ cười.
"Nàng diễn kịch trước mặt ta vất vả như vậy, hết giả vờ sợ sấm sét lại giả vờ trói gà không ch/ặt, ta nhìn thấy thực sự thú vị, không nỡ ngắt lời."
Ta: "..."
Hoá ra chàng vẫn luôn xem trò cười của ta.
"Vậy chàng tiếp cận ta, là vì thân phận của ta sao?" Ta không kìm được hỏi.
Chàng lắc đầu, đưa tay nâng mặt ta, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt ta.
"Lúc ban đầu nhặt được nàng trong tuyết, ta không hề biết nàng là ai. Ta đưa nàng đi khám, sắc th/uốc cho nàng, khi thay th/uốc vết thương mới phát hiện ra vết s/ẹo cũ của nàng, sau đó mới bắt đầu nghi ngờ."
Giọng chàng hạ thấp, nhẹ nhàng.
"Khanh Khanh, ta mến nàng, chưa bao giờ liên quan đến thân phận của nàng cả."
Ta rủ mắt xuống, vùi mặt vào ngựk chàng, nghẹn ngào nói một câu: "Ta cũng vậy."