Xuyên không thành tiểu cung nữ Cục Hoàn Y, chỉ mất ba ngày ta đã đ/ộc chiếm trang nhất những tập truyện mật sự đ/ộc nhất vô nhị trong hoàng cung:

【Tin nóng! Hoàng đế đương triều và nam phi được sủng ái nhất ẩu đả kịch liệt, chỉ vì tranh giành sự sủng ái của một tiểu cung nữ?】

【Kinh ngạc! Hoàng đế và tiểu cung nữ đêm khuya tư tình trong Ngự thiện phòng, nghi ngờ đam mê nam sắc đã được chữa khỏi hoàn toàn.】

【Nghi vấn! Nam yêu phi hống hách thay đổi tính nết, chỉ cầu tiểu cung nữ rủ lòng thương, rốt cuộc là có ý đồ gì?】

Than ôi, ta cũng chẳng muốn phô trương như vậy.

Nhưng biết làm sao được khi hai tổ tông ta nuôi suốt năm năm qua cũng theo ta đến đây? Chú chó vàng ngốc nghếch trở thành Hoàng đế, còn chú mèo Ragdoll mặt lạnh lại trở thành nam quý phi khuynh quốc khuynh thành.

Ôi mẹ ơi.

Là mẫu thân đại nhân, phen này chỉ có thể hưởng phúc thôi!

Chuyện phải kể từ ba ngày trước.

Ngày đó, khi ta mở mắt ra, tai ù đi vì đ/au nhức. Dường như ta đang nằm ở một nơi xa lạ vô cùng tráng lệ.

Trước khi ngất đi, ký ức cuối cùng đọng lại trong tâm trí là: một chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía ta, theo phản xạ tự nhiên, ta vội đẩy chú chó vàng và mèo Ragdoll đang cùng đi dạo ra bên lề đường.

Sau đó mắt tối sầm lại, chẳng biết mình đang ở nơi nao.

"Chủ nhân, chủ nhân! Chủ nhân cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"

Một gương mặt tuấn mỹ đến mức khiến người ta phải thèm thuồng dí sát vào trước mặt ta, lông mày ki/ếm, mũi cao, đường nét góc cạnh, nhưng lại kết hợp với đôi mắt cún con ươn ướt, không hiểu sao lại tạo cảm giác thân thuộc đến lạ.

Người đàn ông này thật kỳ quặc, hưng phấn đến mức toàn thân rung lên bần bật, nếu không phải thấy hắn có chút nhan sắc, ta đã gọi người bắt yêu quái ngay tại chỗ rồi.

Hắn càng áp sát lại gần, đột nhiên li/ếm lên má ta một cái.

"Á á á! Đồ bi/ến th/ái!"

Ta vung tay định t/át một cái, nhưng lại bị hắn húc đầu vào người khiến ta ngã nhào.

"Chủ nhân! Là ta, là ta đây! Thiết Trụ!"

Người đàn ông tiếp tục nhiệt tình cọ cọ vào tay ta, cố gắng rúc vào lòng ta, h/ận không thể li/ếm thêm một cái vào lòng bàn tay ta nữa.

Cái bộ dạng không biết x/ấu hổ này, quả thực rất giống chú chó vàng ngốc nghếch mà ta đã nuôi suốt năm năm.

Trời đất, sao chó nhà ta lại biến thành mỹ nam cổ đại rồi?

Chưa kịp tiêu hóa hết chuyện này, phía bên kia truyền đến một tiếng hừ lạnh lùng đầy lười biếng: "Chó ngốc, tránh xa chủ nhân ra. Ngươi vừa bãi triều về, dính đầy mùi của lão già đó, trên người hôi ch*t đi được."

Ta cứng đờ người quay đầu lại.

Trời ơi, lại thêm một mỹ nam nữa???

Đại mỹ nam mặc y phục màu tím sẫm đang nằm nghiêng trên sập, cổ áo hơi mở, lộ ra cơ bắp săn chắc. Đôi mắt phượng nheo lại, gương mặt kia còn đẹp đến mức kinh tâm động phách.

Chỉ có điều tiếp theo… hắn li/ếm mu bàn tay mình, rồi lại bắt đầu cọ lên mặt.

Cái này… cái này là hành động mà con người có thể làm sao?

"Khoan đã, chẳng lẽ ngươi là Kim Đậu?"

Người đẹp lạnh lùng kiêu sa ừ một tiếng, sau đó tự nhiên di chuyển lại gần, tựa đầu lên vai ta.

Lại cọ cọ vào bên tai ta.

Thật không thể tin nổi, chỉ một lần nhắm mắt mở mắt.

Chú chó vàng và mèo Ragdoll nuôi năm năm, cả hai đều biến thành Hoàng đế và Quý phi, ừm… tuy là quý phi nam, danh xưng nghe không được hay cho lắm.

Chỉ có ta, kẻ dọn phân này, vẫn mang số phận nô tài như cũ, xuyên không thành tiểu cung nữ Cục Hoàn Y.

"Mẹ, mẹ, mẹ, người nhìn con này!"

Thiết Trụ vùi mặt vào hõm cổ ta cọ cọ đi/ên cuồ/ng: "Thiết Trụ bây giờ là Hoàng đế rồi! Siêu lợi hại!"

Kim Đậu nhướng mí mắt: "Lợi hại cái nỗi gì, lúc bãi triều ai bị Ngụy Quốc công truy vấn đến mức suýt chút nữa chui xuống gầm ngai vàng?"

"Đó là vì lão ta hỏi một lúc bảy tám câu! Con với mẹ chơi đĩa bay mỗi lần cũng chỉ bắt được một cái thôi mà…"

"Vậy ai nghe tiếng chó sủa liền sủa đáp lại? Làm Thái hậu sợ đến mức tìm người đến trừ tà cho ngươi, tưởng ngươi bị chó nhập. Đừng nói, bà ấy nhìn người cũng chuẩn đấy."

Thiết Trụ trừng to mắt: "Con mới quen mấy người anh em, đi ngang qua chào hỏi một tiếng thì sao nào?"

"Chó ngốc vẫn mãi là chó ngốc."

"Mèo thối, ngươi nói gì? Ta nhịn ngươi nhiều năm lắm rồi đấy!"

Ta bị làm phiền đến đ/au đầu, thấy hai kẻ này sắp đá/nh nhau, vội vàng đẩy mỗi người một bên.

"Việc cấp bách bây giờ là làm sao để chúng ta trở về?"

Thiết Trụ và Kim Đậu đồng loạt nhìn ta như nhìn kẻ ngốc.

"Sao thế?"

Kim Đậu phất tay áo: "Trở về ăn đồ hộp với người? Chủ nhân, người tỉnh táo lại đi, ta bây giờ là Quý phi, còn con chó ngốc này là Hoàng đế."

"Tuy rằng… trong cung đều đồn Hoàng đế đột nhiên nhiễm thói đam mê nam sắc, danh tiếng hai ta không tốt lắm. Nhưng yêu phi cũng là phi, Hoàng đế chính là Hoàng đế!"

"Người theo bọn ta hưởng phúc, chẳng phải sướng hơn việc trở về tiếp tục làm nô lệ công sở, sáng chín chiều năm ki/ếm được chút tiền lẻ đó sao?"

Ôi~ Kim Đậu thật uy vũ, nói nghe rất có lý!

Ta gãi đầu: "Nhưng ta là một tiểu cung nữ Cục Hoàn Y, đột nhiên nằm chung giường với hai người thì giải thích thế nào?"

Thiết Trụ húc đầu tới, mắt lấp lánh nhìn ta: "Mẹ mẹ mẹ, con có thể phong phi cho mẹ!"

Ta t/át một cái vào cái đầu ngốc nghếch của hắn: "Đồ đại nghịch bất đạo! Lại dám tính kế lên đầu mẹ ngươi hả?"

Kim Đậu chậm rãi lên tiếng: "Cứ nói bổn cung đêm khuya cảm thấy trong người không khỏe, vội triệu cung nữ đến hầu hạ. Hoàng đế tình cờ ghé thăm, nên nghỉ lại chỗ ta."

Quả nhiên vẫn là cái đầu mèo của ta thông minh hơn, đáng tin hơn con chó ngốc này nhiều.

Thánh chỉ ban xuống ngay trong ngày — Cung nữ Cục Hoàn Y Tô Tiêu Đường thông minh lanh lợi, thăng làm Chưởng sự nữ quan Phụng Nghi cung.

Cả cung xôn xao.

Ta cầm thánh chỉ, tay run bần bật.

Có tiền đồ rồi, có tiền đồ rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm