Ta cũng coi như là đỉnh cao của giới nuôi thú cưng rồi. Theo chân Thiết Trụ và Kim Đậu nhà ta, thế mà cũng làm đến chức quan rồi đây.
Còn trở về làm gì nữa, dở hơi à.
Chẳng phải nên ôm ch/ặt lấy đùi bọn họ, ở cái không gian dị giới này hưởng thụ cuộc sống phú quý sao.
Nhưng dần dần, ta lại bắt đầu cảm thấy… cuộc sống hưởng thụ này thật sự hơi tốn mặt mũi.
Mỗi sáng thức dậy, các cung nữ đều vào đúng giờ để dâng nước rửa mặt và thay y phục, luôn bất thình lình bắt gặp ba kẻ nằm trên giường với tư thế vô cùng quái dị.
Hoàng đế mỗi ngày đều bám lấy sau lưng ta như con bạch tuộc.
Quý phi thân hình vốn không nhỏ nhưng lại cuộn tròn lại, trán tì lên vai ta, tay còn thỉnh thoảng mở chế độ mèo đạp sữa… trông cứ như đang ăn đậu hũ của ta trong mơ vậy.
Đôi khi cả hai kẻ này nửa tỉnh nửa mê, Hoàng đế còn mơ màng dùng miệng ngậm lấy bàn tay phiền phức của Quý phi kéo ra. Quý phi chẳng buồn mở mắt, phản đò/n cào luôn vào mặt Hoàng đế.
Sau đó, hai kẻ này lại càng dán ch/ặt lấy người ta hơn.
Các cung nữ từ chỗ ban đầu "Nô tỳ không thấy gì cả!" đến sau này chẳng buồn ngước mắt lên, đặt nước xuống là đi ngay.
Năng lực chuyên môn đã được rèn luyện đến mức lô hỏa thuần thanh.
Nhưng những chuyện mất mặt thì vẫn cứ nối đuôi nhau kéo đến.
Khi dùng bữa, Hoàng đế lúc nào cũng nhìn ta bằng đôi mắt lấp lánh rất lâu, đợi ta ra lệnh: "Khai tiệc!" thì hắn mới dám cầm đũa.
Đúng lúc hôm nay trong cung mở tiệc nhỏ, tiểu thái giám bưng một đĩa chim bồ câu nướng mới ra lò bước vào.
Thiết Trụ vừa ngửi thấy mùi, đầu liền xoay theo tiểu thái giám. Miệng vô thức há ra, chuẩn bị thè lưỡi.
Ta lập tức phát hiện có điều bất thường, vội bịt miệng hắn lại, hạ giọng cảnh cáo: "Thiết Trụ, nín ngay, ngươi bây giờ là Hoàng đế chứ không phải chó!"
Thiết Trụ lúc này mới bừng tỉnh, ngồi nghiêm chỉnh lại.
Nhưng mọi người bên dưới đã kinh ngạc đến mức rơi cả đũa xuống đất.
Không phải vì bị hành vi của Hoàng đế làm cho h/oảng s/ợ, mà là kinh ngạc vì một nữ quan nhỏ nhoi mà dám bịt miệng Hoàng đế.
Ta ngượng ngùng giải thích: "Thánh thượng dạo này tăng cân nhiều, Quý phi ngày nào cũng lo lắng cho long thể. Lệnh cho ta phải canh chừng, không được để Thánh thượng ăn quá nhiều."
Khủng hoảng bên này vừa giải trừ, thì ngay khoảnh khắc đĩa chim nướng được đặt lên bàn, Thiết Trụ giơ tay một cái, động tác nhanh đến mức để lại dư ảnh trong không trung, chim bồ câu nướng trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.
Thái hậu nhìn từ xa lại, mày hơi nhíu, khiến ta toát mồ hôi lạnh.
Con chó ngốc này vẫn không tự biết, chọc chọc vào Kim Đậu bên cạnh, vẻ mặt đầy hào hứng: "Chim nướng ngươi có ăn không, không ăn thì đưa hết cho ta."
Kim Đậu quay đầu đi, làm ngơ trước vẻ ngốc nghếch của Thiết Trụ.
…Ai c/ứu ta với!
Sau buổi tiệc, Thái hậu lại một lần nữa triệu ngự y, kiểm tra Thiết Trụ từ đầu đến cuối, tỉ mỉ kỹ càng một lượt.
"Bệ hạ phát ra tiếng chó sủa trên triều đường, đây là chứng b/ệnh gì?"
Thái y trầm ngâm hồi lâu, nghiêm túc đáp: "Khởi bẩm Thái hậu, có lẽ là… Bệ hạ bận rộn việc triều chính, hỏa khí công tâm, nên tiếng phát ra mới tựa như tiếng chó sủa."
"Vậy gần đây Bệ hạ ăn uống tăng mạnh, dáng vẻ ăn uống khá khó coi… liệu có phải do phong tà xâm nhập?"
Thái y không đổi sắc mặt nói: "Thiếu niên ăn nhiều là chuyện bình thường, Bệ hạ đây là đang tuổi lớn!"
Thái y một phen thao tác, miễn cưỡng lừa được Thái hậu qua chuyện.
Thế nhưng thúc phụ của chó Hoàng đế là Đoan Thân vương, quả thực rất khó đối phó.
Lần này hắn đi cùng Thái hậu đến xem b/ệnh, đang ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt nhìn ba người chúng ta gần như muốn nhỏ ra m/áu.
Kẻ sợ hãi nhất trong số đó chính là ta.
Bản thân ta tuy là lần đầu gặp Đoan Thân vương Tiêu Cảnh Ly, nhưng cái thân x/ác này thì không.
Vừa nhìn thấy hắn, ký ức của chủ nhân cũ lập tức ùa về trong tâm trí. Nàng và Tiêu Cảnh Ly không chỉ là người quen cũ, mà có thể nói là duyên n/ợ vô cùng sâu đậm.
Quả nhiên, Tiêu Cảnh Ly nhìn hồi lâu, vẫn không nhịn được mà chặn ta lại: "Đường nhi, nàng sống có tốt không?"
Ta ngẩn người ra một chút, ký ức của chủ nhân cũ tiếp tục ùa về.
Chủ nhân cũ vốn không phải sinh ra đã là cung nữ, nàng vốn là con gái Thừa tướng, từ nhỏ đã đính ước với Tiêu Cảnh Ly.
Năm đó hội đèn lồng Nguyên Tiêu, Tiêu Cảnh Ly trèo tường vào phủ Thừa tướng, đưa nàng lén ra ngoài xem đèn.
Khắp phố phường rực rỡ ánh sáng, tay hai người nắm ch/ặt lấy nhau, trái tim thiếu niên nóng bỏng: "Đường nhi, qua Trung thu, ta sẽ chọn ngày lành tháng tốt đến rước nàng về dinh."
Thế nhưng chủ nhân cũ không đợi được ngày lành tháng tốt đó.
Bị kẻ gian h/ãm h/ại, nhà họ Tô sụp đổ chỉ sau một đêm. Thừa tướng bị ban ch*t, nam đinh bị lưu đày, nữ tử rơi vào kiếp tiện tịch.
Tiêu Cảnh Ly khi đó đang ở ngoài biên ải, chạy ch*t ba con ngựa trong đêm để trở về, quỳ suốt ba ngày ba đêm c/ầu x/in Thái hậu tha cho người.
Thái hậu chỉ đưa ra một điều kiện: Nữ quyến nhà họ Tô, trọn đời không được làm chính thê của phủ họ Tiêu.
Chủ nhân cũ vốn tính khí cao ngạo, sao có thể cam lòng làm thiếp, đã giằng co với Tiêu Cảnh Ly suốt hai năm.
Cuối cùng, nàng chọn tiến cung làm nô tỳ thấp hèn, c/ắt đ/ứt liên lạc hoàn toàn với Tiêu Cảnh Ly.
Gặp lại nhau, hắn đâu biết Tô Tiêu Đường ngày xưa đã sớm không còn nữa.
Ta hành lễ, cung kính nói: "Đa tạ Vương gia quan tâm."
Lại cúi đầu nhìn những ngón tay thô ráp vì làm lụng vất vả lâu năm của chủ nhân cũ: "Thần nữ vẫn ổn."
Đôi môi Tiêu Cảnh Ly mấp máy, dường như đang ấp ủ câu hỏi gì đó khó nói.
"Dạo này, nàng dường như rất hòa hợp với Thánh thượng và Quý phi… sao?"
Ta cử động ngón tay, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Hòa hợp ư? Đó là cực kỳ hòa hợp ấy chứ! Thậm chí còn hơi vượt quá phạm vi giao tiếp của con người bình thường rồi.