Giọng nàng thanh lãnh, từng chữ như cứa vào tim: "Sự vinh nhục của cô mẫu, tính mạng của mẫu thân, tiền đồ của huynh trưởng, nhân duyên của con... bất cứ ai không hợp ý cha, không thể bị cha lợi dụng, cha đều có thể vứt bỏ tất cả."

Những uất ức và oán h/ận tích tụ nửa đời người, tất cả đều được trút ra hết.

"Cha! Cha cả đời tính toán chi li, vọng tưởng quyền khuynh thiên hạ. Nhưng đến cuối cùng, chẳng phải vẫn rơi vào kết cục chúng bạn xa lánh sao?"

"Người đáng ch*t nhất, từ trước đến nay vẫn luôn là chính cha!"

Ngụy Quốc công cả đời mưu mô tính toán, thân hình lảo đảo, rồi đổ rầm xuống, cuối cùng vẫn ch*t không nhắm mắt.

Phong ba lặng xuống, cung khuyết tiêu điều.

Ngày Tiêu Cảnh Ly rời kinh, hắn chỉ lặng lẽ đứng ngoài cửa điện, ngăn cách bởi ngưỡng cửa, nhìn ta thật sâu một cái.

Không cần xã giao, không cần từ biệt.

Đường nhi mà hắn muốn, chưa bao giờ là ta.

Gió chiều lùa qua điện, Kim Đậu lười biếng vươn vai một cái.

Nó cất giọng thản nhiên: "Tiêu Cảnh Ly chủ động xin chỉ trấn thủ biên cương, thề cả đời không quay lại kinh thành. Hắn còn thuận tiện mang theo đệ đệ của nguyên chủ, chỉ để bảo toàn bí mật về sự tái sinh của ngươi."

"Chủ nhân à, một người tốt hiếm có trên đời như vậy, ngươi thực sự không chút động lòng sao?"

Thiết Trụ bên cạnh ngoan ngoãn ngồi xổm dưới chân ta, chớp chớp đôi mắt cún con trong veo, vẻ mặt ngây thơ, nhưng lại mang theo vài phần lo lắng chân thành.

Ta nhìn chúng, không nhịn được mà nhếch môi, cười một cách tùy ý và phóng khoáng.

"Động lòng cái nỗi gì."

Hoàng đế cúi đầu làm chó cho ta, Quý phi dịu dàng làm mèo cho ta.

Nắm trong tay quyền lực trên vạn người, có được khí phách không ai dám b/ắt n/ạt.

Ta đi đến đâu cũng có thể ngang nhiên bước đi, hà tất phải dựa vào tình cảm của kẻ khác mà sống?

Ngày tháng tốt đẹp của ta mới chỉ bắt đầu, có Kim Đậu và Thiết Trụ bầu bạn, tự tại an ổn, tùy tâm tùy ý.

Đáng giá hơn mọi sự viên mãn trên thế gian này.

Thế là đủ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm