“Cái... đứa trẻ này... rốt cuộc nó đang làm cái gì vậy?” Xem ra, Trương Lan cũng có một kịch bản khác dành cho mẹ chồng.
“Mẹ,” tôi nói lời cuối cùng, “Con đã đề nghị ly hôn với Cố Trạch rồi.”
“Cái gì?!” Tiếng hét chói tai của mẹ chồng suýt làm thủng màng nhĩ tôi, “Ly hôn? Không được! Tuyệt đối không được! Hiểu Sơ, con nghe mẹ nói này, mọi lỗi lầm đều là của Cố Trạch, là lỗi của mẹ! Con đừng bốc đồng, vì đứa trẻ, các con không được ly hôn! Mẹ sẽ gọi điện m/ắng nó ngay, bắt nó phải tạ lỗi với con! Bắt nó đuổi con nhỏ Trương Lan đó đi, không bao giờ qua lại nữa! Các con sống cho tốt, được không?”
“Mẹ, đây không phải là vấn đề qua lại hay không.” Tôi mệt mỏi nói, “Đây là vấn đề lòng tin. Cố Trạch, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ nói thật với con. Một lần cũng không.”
“Mẹ sẽ bắt nó nói thật! Mẹ ép nó phải nói!” Mẹ chồng cuống lên, “Hiểu Sơ, con cho nó một cơ hội nữa đi, chỉ một lần thôi! Mẹ c/ầu x/in con!”
Tôi không trả lời, chỉ khẽ nói “Mẹ, con cúp máy đây” rồi ngắt kết nối. Mẹ chồng gọi thêm vài cuộc nữa, tôi đều không nghe. Tôi biết bà thật lòng muốn tốt cho chúng tôi, nhưng có những vết rạn, một khi đã hình thành thì không lời xin lỗi hay hứa hẹn nào có thể bù đắp được.
Tôi cần sự thật, cần sự thú tội không giữ lại bất cứ điều gì từ Cố Trạch. Nếu không, tôi không thể vượt qua rào cản trong lòng mình.
Buổi tối, Tô Tình trở về, sắc mặt khá nặng nề. “Hiểu Sơ, tớ tra được chút ít về Cố Trạch rồi.” Cậu ấy đặt một bản sao kê ngân hàng trước mặt tôi, “Tớ nhờ một người bạn làm trong ngân hàng kiểm tra rất kỹ. Dưới tên Cố Trạch, ngoài thẻ lương mà cậu biết, còn có một tài khoản tiết kiệm ít khi dùng tới. Từ tháng 5 năm ngoái, tức là hai tháng sau ca phẫu thuật của Trương Lan, tài khoản này mỗi ngày mùng 5 hàng tháng đều có một khoản chuyển đi cố định 20.000 tệ, người nhận là một tài khoản cá nhân tên ‘Lý Kiến Quốc’. Mà người tên Lý Kiến Quốc này, qua kiểm tra sơ bộ, dường như là pháp nhân của một công ty m/a, địa chỉ đăng ký công ty nằm ngay gần Cẩm Tú Hoa Viên.”
Tài khoản của Cố Trạch, mỗi tháng cố định chuyển 20.000 tệ cho một người tên Lý Kiến Quốc. Lý Kiến Quốc, công ty m/a, gần Cẩm Tú Hoa Viên. Còn Trương Lan, sống ở Cẩm Tú Hoa Viên, mỗi tháng nhận 20.000 tệ “sinh hoạt phí”. Liệu giữa hai việc này có liên hệ gì không?
“Có tra ra được Lý Kiến Quốc là ai không? Hoặc công ty m/a đó làm về cái gì?” tôi hỏi.
Tô Tình lắc đầu: “Không tra được thông tin cụ thể. Người này rất bí ẩn, công ty cũng là dạng vỏ bọc, không có hoạt động kinh doanh thực tế. Nhưng điều thú vị là,” cậu ấy chỉ vào một chỗ khác trên bản sao kê, “tài khoản này của Cố Trạch, vào tháng 3 năm ngoái, tức là khoảng thời gian trước sau ca phẫu thuật của Trương Lan, từng nhận được một khoản tiền 200.000 tệ từ một công ty tên là ‘Hằng Vận Thương Mại’. Mà công ty ‘Hằng Vận Thương Mại’ này, sau khi tra c/ứu thì người kiểm soát thực tế cũng họ Trương, tên là Trương Minh Viễn.”
Trương Minh Viễn? Cũng họ Trương? Là trùng hợp sao?
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp. Cố Trạch, Trương Lan, khoản chi 20.000 tệ mỗi tháng, Lý Kiến Quốc bí ẩn, khoản tiền 200.000 tệ từ Trương Minh Viễn… Những mảnh ghép này dường như được xâu chuỗi bởi một sợi dây vô hình, chỉ về một hình ảnh mờ nhạt đầy bất an. Cố Trạch, anh rốt cuộc đang làm gì? Trương Lan, cô rốt cuộc là ai? Và “Trương Minh Viễn” ẩn mình phía sau kia là thần thánh phương nào?
Tôi cảm giác như mình đã chạm vào phần nổi của tảng băng chìm khổng lồ này. Và sự thật ẩn giấu bên dưới, có lẽ còn đen tối và phức tạp hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
07
Cuộc oanh tạc điện thoại của mẹ chồng kéo dài suốt mấy ngày. Từ những lời c/ầu x/in khóc lóc ban đầu đến những lời buộc tội gi/ận dữ, nói tôi “không màng đến con cái”, “lòng dạ sắt đ/á”, “cố tình làm gia đình bất an”, cuối cùng biến thành tiếng thở dài bất lực, lẩm bẩm mãi câu “gia hòa vạn sự hưng”. Tôi không phản hồi bất cứ điều gì, chỉ chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Tôi cần thời gian và không gian để tiêu hóa những thông tin dồn dập này, và để đưa ra quyết định.
Luật sư đã soạn thảo xong đơn ly hôn và gửi cho tôi. Các điều khoản rõ ràng, yêu cầu phân chia tài sản chung, quyền nuôi con thuộc về tôi, Cố Trạch chi trả phí nuôi dưỡng.
Tôi nhìn vào tài liệu đó, ngón tay dừng trên con chuột rất lâu, cuối cùng không nhấn nút “Gửi”. Tôi đang đợi. Đợi một lời thú tội muộn màng có lẽ sẽ chẳng bao giờ tới. Hay nói đúng hơn, tôi đang cho bản thân một lý do để hoàn toàn tuyệt vọng.
Tô Tình khuyên tôi: “Hiểu Sơ, đã quyết thì phải làm ngay. Cố Trạch đến giờ vẫn giấu giếm, Trương Lan kia nhìn cũng không đơn giản, vũng nước đục này cậu đừng lội vào nữa. Ly hôn cho sạch sẽ, sinh con ra thật tốt, chúng ta vẫn sống tốt được.”
Lẽ phải tôi đều hiểu. Nhưng tình cảm bảy năm, hôn nhân hai năm, không phải nói “c/ắt” là c/ắt ngay được. Hơn nữa, giữa chúng tôi còn gắn kết bởi một sinh linh bé nhỏ. Tôi xoa bụng mình, nơi đó vẫn phẳng lì, nhưng tôi có thể cảm nhận được một nhịp tim yếu ớt nhưng đầy kiên định đang cùng tồn tại với tôi. Con à, mẹ nên làm thế nào đây?