Lần này, trên sổ đỏ ghi tên của cả ba người: tôi và bố mẹ. Đây là món quà tôi dành tặng cho bản thân và gia đình, một bến đỗ an yên, ấm áp thực sự thuộc về gia đình ba người chúng tôi. Ngày chuyển nhà, bố mẹ vui như những đứa trẻ, hết sờ chỗ này lại ngó chỗ kia, lên kế hoạch xem đặt hoa ở đâu, để tủ sách chỗ nào. Tôi đứng trên ban công tràn ngập ánh nắng, nhìn xuống khu vườn nhỏ rợp bóng cây xanh dưới lầu, lòng tràn đầy an nhiên và sức mạnh. Cuối cùng, nhờ sự nỗ lực và tỉnh táo của chính mình, tôi đã giành lấy một bầu trời quang đãng thực sự cho bản thân và những người mình yêu thương.

Sau này, tôi thực sự đã gặp được một người. Anh ấy tên là Trần Viễn, chúng tôi quen nhau trong một buổi hội thảo chuyên ngành. Anh ấy trầm ổn mà không kém phần hài hước, chuyên nghiệp và biết tôn trọng người khác, chúng tôi có rất nhiều chủ đề chung. Quan trọng hơn, anh ấy trân trọng sự đ/ộc lập và kiên cường của tôi, thấu hiểu quá khứ của tôi, đồng thời dành cho tôi sự tôn trọng và không gian riêng đầy đủ. Cách chúng tôi ở bên nhau rất bình dị và ấm áp, không ồn ào mãnh liệt, nhưng lại mang đến cảm giác an tâm như dòng nước chảy dài.

Lần đầu tiên anh ấy đến nhà tôi ăn cơm, anh mang theo loại trà mà bố tôi thích, ngồi đá/nh cờ trò chuyện cùng bố; anh còn vào bếp phụ mẹ tôi chuẩn bị cơm nước, khen món mẹ nấu rất ngon. Bố mẹ tôi có ấn tượng rất tốt về anh. Sau bữa cơm, chúng tôi xuống lầu tản bộ. Gió đêm dịu nhẹ, ánh sao lấp lánh. Trần Viễn nắm lấy tay tôi, đột nhiên nói rất nghiêm túc: "An Ninh, quá khứ của em, anh đại khái cũng biết một chút. Anh chỉ muốn nói rằng, em rất dũng cảm, và cũng rất tuyệt vời. Con đường tương lai, nếu em đồng ý, anh muốn được cùng em đi tiếp. Không phải là ai dựa dẫm vào ai, mà là hai người sánh vai, cùng nhau đi ngắm những cảnh đẹp hơn."

Tôi ngước nhìn đôi mắt sáng ngời của anh, nơi đó có sự chân thành, có sự trân trọng, và cả kỳ vọng vào tương lai. Tôi mỉm cười gật đầu, nắm ch/ặt tay anh hơn một chút: "Được."

Lần này, tôi không còn hoảng hốt bám lấy một khúc gỗ mục trôi sông. Lần này, tôi bình thản lựa chọn một người bạn đồng hành có thể đi cùng mình. Chúng tôi đ/ộc lập, nhưng lại nương tựa vào nhau.

Kết thúc

Lại một năm nữa trôi qua, gia đình tụ họp, lần này là tại căn nhà mới của tôi. Bố mẹ đang tất bật trong bếp, Trần Viễn đang giúp bày bát đũa, tôi cắm nốt bó hoa tươi cuối cùng vào bình, căn phòng tràn ngập hương vị cơm canh và tiếng cười nói vui vẻ. Ngoài cửa sổ, muôn vàn ánh đèn, dưới mỗi ánh đèn ấy, có lẽ đều là một câu chuyện riêng, có chua ngọt đắng cay, có hợp tan ly biệt.

Trong câu chuyện của tôi, từng có những màn sương m/ù và giông bão, nhưng may mắn thay, tôi đã không đá/nh mất đi dũng khí và sức mạnh để bước ra khỏi đó. Tôi đã không trở thành kiểu người mà mình gh/ét, không để lòng th/ù h/ận nuốt chửng bản thân. Trong khi bảo vệ chính mình, tôi vẫn giữ được sự lương thiện và giới hạn của bản thân. Những người và việc từng khiến tôi đ/au khổ, sớm đã bị thời gian bỏ lại phía sau, trở thành phông nền xa xôi và mờ nhạt.

Còn trước mắt tôi, là gia đình mà tôi yêu thương và cũng yêu thương tôi, là người yêu tâm đầu ý hợp, là một tương lai tràn đầy những khả năng vô hạn. Bố tôi nâng ly rư/ợu, gương mặt rạng rỡ: "Nào, vì cuộc sống mới của gia đình chúng ta, vì An Ninh, cạn ly!"

"Cạn ly!"

Tiếng va chạm của những chiếc ly tạo nên âm thanh giòn giã, tựa như bản nhạc du dương nhất của cuộc đời. Tôi mỉm cười, uống cạn một hơi. Rư/ợu ngọt, lòng ấm áp.

Tôi cuối cùng cũng hiểu ra: Chỗ dựa lớn nhất của người phụ nữ trong cuộc đời này, không phải là gả cho ai, mà là dù ở bất cứ thời điểm nào, cũng có năng lực tự vận hành cuộc đời mình, có dũng khí nói "không" với những mối qu/an h/ệ tồi tệ, và có trí tuệ để bảo vệ hạnh phúc thuộc về chính mình. Sự lương thiện của bạn, nhất định phải có chút gai góc. Sự nhượng bộ của bạn, nhất định phải giữ vững giới hạn. Khi bạn tự mình trở thành một tia sáng, thì sẽ không cần phải sợ hãi bất kỳ bóng tối nào nữa. Tương lai còn dài, tôi đã sẵn sàng lên đường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện tình nhỏ

Chương 7
Giới thiệu: Đang mang thai ở tháng thứ 3, Hứa Du thèm ăn quýt nhưng chồng cô là Giang Lâm Chu lại quên mua. Cô vô tình tìm thấy một chiếc kẹp tóc hình dâu tây trong túi áo khoác của anh, từ đó phơi bày chuỗi ngày mập mờ giữa chồng mình và cô sư muội Lâm Vi Vi. Từ những bức ảnh trên Weibo cho đến sự thân mật trong xe hơi, đứa trẻ đã mất sau một vụ tai nạn xe cộ, mặt dây chuyền ngọc bị vỡ nát, Hứa Du đau lòng đến mức quyết định ly hôn. Cuối cùng, Giang Lâm Chu mất đi tất cả, Lâm Vi Vi trở nên điên loạn, còn anh ta phải trả giá bằng sự hối hận và tự sát. Đây là một câu chuyện ngắn về sự phản bội, trả thù và hành trình tự cứu rỗi trong bối cảnh hiện đại đầy bi kịch.
Hiện đại
0