Các thợ thuyền thời Đại Minh chỉ dựa vào kinh nghiệm, từng nét bút một, bóc tách toàn bộ con tàu trên cuộn giấy vàng khổ lớn.

Thứ tôi nhìn thấy dường như không phải là một bản thiết kế, mà là lịch sử đóng tàu ngàn năm của Hoa Hạ.

Còn tôi, kẻ đã quen mắt với bản vẽ phối cảnh CAD và vô vàn mã số kỹ thuật, căn bản không thể trong chốc lát mà thấu hiểu hết tấm bản vẽ này.

Tôi chỉ biết rằng sống tàu khổng lồ, khoang kín nước, buồm cứng kiểu Trung Hoa — những thứ này đều là kỹ thuật huy hoàng nhất trong kỷ nguyên hàng hải Đại Minh.

Dẫn trước phương Tây những nửa thế kỷ.

Thế nhưng, con cự hạm này ở hậu thế lại đầy tranh cãi, nhiều người cho rằng nó căn bản không hề tồn tại.

Nhưng ngay lúc này, tôi đang đứng trên boong tàu của nó, và phải chịu trách nhiệm "nhổ" nó ra khỏi lớp bùn lầy.

Thân tàu nghiêng phải, góc nghiêng vượt quá mười lăm độ.

Không chỉ quá tải, mà số hàng tự ý chất thêm còn tập trung ở tầng ba khoang tàu, đẩy trọng tâm thân tàu lên cao.

Đây chính là yếu tố then chốt gây mất cân bằng.

Làm điều độ bao nhiêu năm nay, nhìn vào tình trạng phân bổ hàng hóa của con tàu này, tôi chỉ muốn đ/ập bàn ch/ửi thề.

Nhưng để bảo toàn cái đầu, tôi chỉ có thể bình tĩnh hạ lệnh:

"Dời toàn bộ hàng hóa sang mạn trái, kéo trọng tâm trở lại;

Đem neo đuôi ra giữa sông thả xuống, siết ch/ặt dây neo, kéo lùi con tàu lại.

Cuối cùng, chờ thủy triều lên."

Nhưng Lưu Bính là người đầu tiên đứng ra phản đối:

"Không được đâu, Lưu tiên cô!

Những cách này chúng tôi đều đã thử qua rồi.

Bảo thuyền ban đầu đã nghiêng về bên trái, chúng tôi thậm chí đã dời cả đ/á dằn tàu!

Nhưng con tàu cũng chỉ lắc lư từ trái sang phải, từ phải sang trái qua lại.

Mấy ngày nay thủy triều lên xuống, chúng tôi thử mấy lần rồi, căn bản không nhổ neo nổi!

Giờ nếu tàu lại nghiêng hẳn sang trái, sống tàu thật sự sẽ thành bập bênh, e là sẽ g/ãy ngay tại chỗ!"

Lưu Bính vốn là ngư dân ở Lưu Gia Cảng, mười ba tuổi đã bắt đầu ra khơi.

Ông đã theo Trịnh Hòa từ chuyến Tây Dương lần thứ nhất, kinh nghiệm vô cùng phong phú.

Giờ đây ông giữ chức Hỏa trưởng lâu năm trên Bảo thuyền, tương đương với hoa tiêu dẫn đường hiện đại.

Đối với con tàu này, ông trân trọng nó hơn cả mạng sống mình.

Vì vậy, mỗi lời ông nói đều có giá trị tham khảo.

Nhưng tôi vẫn kiên trì với phương án này, ngữ khí quả quyết nói:

"Cứ làm theo lời tôi nói."

Nói đoạn, tôi đưa tay lên xem.

Lưu Bính lập tức sáng mắt lên.

Trên gương mặt tuyệt vọng ấy bỗng lóe lên sức sống của sự tuyệt địa phùng sinh:

"Tiên cô, đây là pháp khí của ngài sao?"

Lúc này trời mới hửng sáng, mọi ngóc ngách trên Bảo thuyền đều được đuốc lửa chiếu rực đỏ.

Còn trên cổ tay tôi đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo màu xanh lam — đồng hồ điện tử Casio dòng Mudman, chống nước chống bụi, sạc năng lượng mặt trời.

Tôi gật đầu, đáp:

"Đúng vậy."

"Có hy vọng rồi! Thiên Phi nương nương hiển linh rồi!"

Lưu Bính hưng phấn đến phát cuồ/ng, lập tức thổi vang chiếc còi đồng khàn đặc của mình, ra lệnh cho thủy thủ bắt đầu hành động.

Trịnh Hòa sáu lần thành công đi Tây Dương, kết hợp với bản thiết kế như truyện Nghìn lẻ một đêm của Bảo thuyền, tôi nhận ra:

Kỹ thuật hàng hải của triều Đại Minh không thể xem thường.

Đám người cổ đại cách đây sáu trăm năm này không hề ng/u ngốc.

Họ có kỹ thuật, có kinh nghiệm, hiểu thủy triều, hiểu sức gió.

Nhưng vấn đề lớn nhất của họ là — thiếu nguyên lý hệ thống và thang đo chính x/ác, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm mà ước chừng.

Còn người phương Tây trong kỷ nguyên Đại Hàng Hải, chính là nhờ phát triển ra hai thứ này, từ đó thúc đẩy hiệu quả lên một tầm cao mới.

Trước mắt tôi chẳng còn tâm trí nào nghĩ về lịch sử hàng hải thế giới.

Tôi chỉ muốn mau chóng làm con tàu này nổi lên, rồi về bến cảng bàn giao ca!

May mắn thay, dù đã xuyên không, nhưng đồng hồ vẫn chạy chính x/ác — tám giờ sáng.

Theo dương lịch, bây giờ là ngày 20 tháng 3 năm 1431, âm lịch ngày 26 tháng 2.

Còn đối với lực hấp dẫn thủy triều giữa Trái Đất và Mặt Trăng, sáu trăm năm chẳng qua chỉ là cái búng tay.

Lưu Gia Cảng là cảng b/án nhật triều tiêu chuẩn, mỗi ngày hai lần triều lên, triều xuống.

Những năm làm trâu ngựa này, ngày nào tôi cũng dán mắt vào bảng thủy triều.

Vì vậy tôi thậm chí có thể tính toán chính x/ác đến "phút" thời điểm triều cường ở Lưu Gia Cảng hôm nay — hai giờ bốn mươi phút chiều, cảng sẽ đón mực nước cao nhất.

Lúc này trên bờ đã chật kín người dân đen nghịt, bách tính đều tranh nhau xem náo nhiệt.

Dựa trên hiểu biết nông cạn về lịch sử của tôi:

Đằng sau chuyến Tây Dương lần thứ bảy của Trịnh Hòa, ẩn chứa đầy những cuộc đấu đ/á quyền lực phức tạp.

Phe văn quan cực lực phản đối, và đã chiếm thế thượng phong.

Minh Tuyên Tông thậm chí đã cược cả cái quần đùi của mình vào đây.

Vì vậy, lần này vừa là bước ngoặt của ngành hàng hải Đại Minh, cũng là khúc tuyệt xướng.

Mà con Bảo thuyền được vạn chúng chú mục lại mắc cạn đúng vào thời điểm then chốt này.

Nếu chuyện này xảy ra ở thời hiện đại, chẳng lẽ không phải treo trên hot search Weibo cả nửa tháng sao?

Nếu vẫn không nhổ được neo, đừng nói là tôi, ngay cả bản thân Trịnh Hòa cũng phải ngủ không yên giấc.

Thời gian đang trôi đi từng phút từng giây.

Đám thủy thủ dưới đó còn sợ ch*t hơn tôi.

Dưới sự chỉ huy của Lưu Bính, họ nhanh chóng dời toàn bộ hàng hóa trên tàu sang bên trái.

Thân tàu gỗ khổng lồ phát ra tiếng "cót két" nhức răng, nhưng cả con tàu vẫn trơ trơ bất động.

Đáy tàu bị bùn lầy hút ch/ặt, tạo thành lớp chân không.

Vì vậy, việc di chuyển tải trọng đơn thuần không thể giúp nó trở lại thăng bằng.

Trên lầu đuôi tàu đứng một đám thái giám nội quan và binh lính thủy sư, đang lạnh lùng đứng nhìn.

Còn Tổng chỉ huy của hạm đội này — Trịnh Hòa, lại chẳng thấy tăm hơi.

Nhưng tôi biết ông đang ở trong căn phòng trên tầng cao nhất của lầu đuôi tàu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm