Tôi suýt quên mất, quân Thích gia là đội quân đầu tiên trang bị sú/ng ống đại bác xuống tận cấp cơ sở. Cận vệ nhỏ của Thích Trường Phong cười làm lành:
"Cô Lưu, đây đều là gia sản cuối cùng của quân Thích gia chúng tôi. Ngày trước triều đình chó ch*t không phát quân lương, chúng tôi chỉ còn cách lấy mấy thứ này gán n/ợ. Thiếu tướng quân vẫn luôn không nỡ b/án, giờ dùng đến là vừa đúng lúc! Dù sao b/án ra chợ đen cũng chẳng đáng được mấy đồng."
Thích Trường Phong vẫn giữ vẻ mặt khó ở, kiêu ngạo chống nạnh, phô diễn cơ ngựk, cơ nhị đầu và cơ xô của mình.
Đêm đến, cả làng chài họp bàn. Thích Trường Phong trải một tấm hải đồ khu vực ra, nói thẳng:
"Chúng ta mai phục ở đảo Luzon, sau khi lấy được bạc thì chia làm hai đường. Trước tiên dỡ bạc xuống, một đội nhỏ chịu trách nhiệm vận chuyển, đi theo tàu buôn lậu quay về Chương Châu. Tàu lớn thì đi ngược lên phía bắc đến đảo Đại Loan làm mồi nhử, dẫn dụ quân truy đuổi, sau đó mới tìm cơ hội quay về. Quân Thích gia nghe đây! Chúng ta không phải đi làm hải tặc, mà là đi lấy lại tiền lương vốn thuộc về mình!"
Tôi nghe mà sởn cả gai ốc:
Cậu nhóc này sớm đã có ý định này rồi đúng không?!
Tàn quân Thích gia ở làng chài cùng người nhà cộng lại hơn ba trăm người. Trừ người già, trẻ nhỏ và người t/àn t/ật, trai tráng chỉ còn vỏn vẹn một trăm năm mươi người. Kế hoạch ban đầu chỉ mang theo đám thanh niên này, nhưng hơn hai mươi lão binh sống ch*t đòi đi theo:
"Thiếu tướng quân, những ngày qua cậu đi làm bảo vệ cho đám buôn lậu để nuôi chúng tôi, chúng tôi không thể ăn không ngồi rồi được."
"Chúng tôi tuy già, nhưng ngày trước đều là theo lão tướng quân ra biển ch/ém lũ giặc Oa."
"Nói về cận chiến trên tàu và trận pháp Uyên Ương, chúng tôi còn lão luyện hơn đám nhóc tắt thở này nhiều!"
"Đúng đấy, Thiếu tướng quân, cho chúng tôi đi cùng đi!"
Nhìn đám lão binh g/ầy gò ấy, tôi không khỏi nhớ đến lão Lưu, mũi cay xè.
"Đi đi đi, đi hết! Nhưng tôi nói trước, ai mà gây cản trở, bà đây là người đầu tiên ném hắn xuống biển!"
Đầu tháng năm, một đêm khuya, tôi đích thân lái con tàu Lão Lưu lẻn ra khỏi cửa sông Cửu Giang ở Chương Châu. Trên tàu chở một trăm bảy mươi sáu tàn quân Thích gia. Thời điểm này là lúc giao mùa xuân hạ, mặt biển lặng như tờ. Nhưng đối với tàu buồm kiểu Trung Hoa thông thường, ra biển lúc này chẳng khác nào đi vào chỗ ch*t. Vì không có gió, cánh buồm cứng Trung Hoa không thể đẩy tàu đi, chỉ có thể xoay vòng tại chỗ.
Nhưng đối với con tàu Lão Lưu, đây là cơ hội tuyệt vời: Đây là lúc phòng thủ biển của Đại Minh lỏng lẻo nhất. Người Tây Ban Nha cũng đinh ninh rằng tất cả tàu thuyền Đại Minh sẽ chỉ ra biển vào mùa đông. Còn con tàu Lão Lưu kết hợp Đông Tây, các cánh buồm dọc kiểu phương Tây ở mũi và đuôi tàu vẫn có thể đón gió ở những góc độ tinh vi để chạy bình thường. Chỉ là hơi chậm một chút.
Trên suốt hành trình, tôi điều khiển bánh lái, thổi còi đồng của lão Lưu để ra lệnh:
"Hạ buồm chính sáu phần – ọe –
Người chỉnh buồm mũi! Căng hết buồm lên – ọe –
Đuôi tàu! Ép buồm sang trái bốn nấc cho tôi – ọe –"
Cả tàu nơm nớp lo sợ. Thích Trường Phong đứng bên cạnh, tay nắm ch/ặt chuôi đ/ao. Mãi đến khi thấy con tàu thực sự đang chạy với tốc độ ổn định theo hình chữ chi về phía nam, anh ta mới buông tay ra, đi thay cho tôi một cái xô to hơn.
Sau bốn năm ngày trôi dạt trên biển, tàu tới eo biển Bashi. Mùa này, luồng khí nóng lạnh luân phiên trong eo biển hẹp, xung quanh toàn là sương m/ù âm u. Tầm nhìn thấp, sóng lớn, thân tàu càng lúc càng lắc lư dữ dội. May mà đám lão binh quân Thích gia thực sự có kinh nghiệm, họ khóa ch/ặt các thùng nước ngọt và kho đạn ở khoang đáy, ổn định trọng tâm của tàu. Cuối cùng, con tàu Lão Lưu vượt qua eo biển an toàn, trượt vào Thái Bình Dương.
Ánh bình minh xuyên qua làn sương m/ù, rải xuống mặt biển nhưng không phản chiếu được chút ánh sáng nào – trong vùng nước sâu vạn mét, mặt biển mất đi tia xanh cuối cùng, biến thành màu đen mực đ/áng s/ợ. Sóng biển cuộn trào, như thể những dãy núi đen dài hàng chục cây số vừa sống lại.
Tay chân tôi lạnh toát, cơ thể run lên không ngừng. Đột nhiên, bên cạnh truyền đến tiếng cười khẩy của người đàn ông:
"Biết lái tàu mà lại sợ biển, bị b/ệnh à."
Tôi nghiến ch/ặt răng:
Anh thì hiểu cái quái gì!
Nhưng giây tiếp theo, chiếc áo choàng rộng lớn đã khoác lên người tôi. Nặng trịch, mang theo hơi ấm cơ thể. Đồng thời, giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai:
"Ngoài mẹ tôi ra, cô là người phụ nữ thứ hai tôi thấy biết lái tàu đấy."
Khóe môi tôi không kìm được khẽ nhếch lên. Nhưng tôi chợt nhớ ra một vấn đề:
Anh ta là con trai đích tôn của Thích Kế Quang. Nhưng những đứa con của Vương thị – phu nhân của Thích Kế Quang đều ch*t yểu, sau này ông ta nhận nuôi một đứa con từ thiếp. Nhưng sử sách chẳng phải nói người con đích tôn này đã ch*t từ năm mười mấy tuổi sao?
Sương m/ù bao phủ xung quanh, sóng biển gầm gừ như thú dữ. Tôi từ từ quay người nhìn anh ta.
"Anh, anh thực sự không sợ biển sao?"
Anh ta ngẩng cao đầu, hai chân đứng trên boong tàu mà không hề lay chuyển, eo như được hàn một tấm sắt vậy.
"Tất nhiên, m/a thì làm sao biết sợ biển?"
Chân tôi nhũn ra, đổ ập xuống bánh lái. Anh ta nghiêng mắt nhìn chằm chằm vào tôi. Đầu óc tôi quay cuồ/ng, sau đó chỉ tay xuống dưới:
"Thế, thế họ cũng?"
Người đàn ông nhướng mày đầy vẻ u ám:
"Ừ."
Vậy – con tàu này chẳng phải là tàu m/a sao?!
Đây là phiên bản Đại Minh của con tàu Người Hà Lan Bay à! Tôi lập tức sởn gai ốc, nhưng ngẫm lại thấy có gì đó sai sai:
"Không đúng, hôm qua mấy người ăn nhầm đồ bị đ/au bụng. M/a mà cũng bị tiêu chảy à?"
Người đàn ông "phì" một tiếng bật cười.
Tôi sờ lên mặt anh ta, nóng hổi. Mẹ kiếp! Rốt cuộc là ai bị b/ệnh vậy chứ!