Hắn nằm trong vũng nước thải bốc mùi hôi thối, giãy giụa và gào thét đi/ên cuồ/ng như một con giòi.

Tôi đứng bên mép mương, lạnh lùng nhìn hắn giãy ch*t.

Tiếng còi cảnh sát nhanh chóng vang lên ở đầu hẻm.

Trần Mẫn đã báo cảnh sát từ trước.

Vài cảnh sát lao tới, lôi Thẩm Từ đang thoi thóp từ dưới mương lên.

“Đối tượng tình nghi phạm tội gi*t người không thành, lập tức áp giải đi!”

Thẩm Từ bị c/òng tay, khiêng lên xe cảnh sát.

Qua cửa kính xe, hắn trừng trừng nhìn tôi, ánh sáng trong đáy mắt cuối cùng cũng tắt ngấm, chỉ còn lại sự tuyệt vọng vô tận.

Hắn sẽ phải kéo lê thân x/ác tàn tạ, trải qua quãng đời dài đằng đẵng và bi thảm sau song sắt nhà tù.

Còn Bạch Vũ Vy, lúc này chắc hẳn đang ở trong trại giáo dưỡng, bị những nữ phạm nhân khác đ/è ra mà hànhz hạz.

Đôi cẩu nam nữ này, cuối cùng cũng nhận được quả báo xứng đáng.

Cơn mưa đã tạnh.

Mây đen tan đi, một tia nắng chiều xuyên qua tầng mây, rọi xuống người tôi và Trần Mẫn.

“Hân Di, mọi chuyện kết thúc rồi.”

Trần Mẫn khoác tay tôi, thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng vậy, kết thúc thật rồi.”

Tôi quay đầu, nhìn ráng chiều rực rỡ nơi chân trời xa xăm, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười thanh thản.

Bóng tối của kiếp trước đã hoàn toàn tan biến.

Tương lai tươi sáng thuộc về tôi, chỉ mới bắt đầu.

Hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
12 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm