Họ đã sớm bảo lãnh tôi ra ngoài rồi, Hạ Tri Vận nhận tội thay cho tôi và bị kết án 10 năm. Vì chuyện này mà Lục gia thực sự đã rơi vào tay anh, nhưng Ôn Đường, tôi tuyệt đối sẽ không nhường cô ấy cho anh đâu!”
Tôi nắm ch/ặt hai nắm đ/ấm, toàn thân r/un r/ẩy.
Tôi thực sự không muốn nhìn thấy anh ta thêm lần nào nữa.
Cho dù không có Hạ Tri Vận thì cũng vậy, tôi đã không thể nào tha thứ cho Lục Minh Tu được nữa rồi.
“Ôn Đường, cô đợi đấy, ngày mai tôi sẽ đi tìm cô!”
Nhưng không ngờ người đầu tiên tôi gặp vào ngày hôm sau lại không phải là anh ta.
Mà là Hạ Tri Vận.
Tôi bế Hoan Hoan ở đại sảnh, chứng minh thư để quên ở trong phòng, Lục Minh Viễn đang trên đường quay lại lấy.
Hạ Tri Vận như phát đi/ên lao đến trước mặt tôi!
“Ôn Đường, cô dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà cả hai người đàn ông đều ch*t mê ch*t mệt yêu cô!”
【Chương 10】
Tôi vội vàng che chở Hoan Hoan ra sau lưng, trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua.
Một bóng hình cao lớn chắn phía sau tôi.
Không ngờ lại là Lục Minh Tu.
Hạ Tri Vận nhìn thấy Lục Minh Tu đỡ nhát d/ao cho tôi thì càng trở nên đi/ên cuồ/ng hơn!
“Anh đưa tôi vào tù nhưng lại đỡ d/ao cho cô ta sao?!”
Cảnh tượng trước mắt dần trở nên mờ ảo, Hạ Tri Vận như kẻ mất trí cầm d/ao đ/âm tới tấp vào người Lục Minh Tu.
Thái dương, động mạch cổ, cuối cùng là tim...
M/áu của anh b/ắn tung tóe lên mặt tôi.
Lúc này, nhân viên an ninh cuối cùng cũng lao ra kh/ống ch/ế được Hạ Tri Vận.
Toàn bộ trọng lượng của Lục Minh Tu đổ ập lên người tôi, ánh mắt nhìn tôi vô cùng thâm tình.
“Anh xin lỗi... anh có lỗi với em và Hoan Hoan, dùng mạng sống của anh để đổi lấy sự tha thứ của em có được không...”
Tôi vừa khóc vừa cố cầm m/áu cho anh.
“Anh đừng nói nữa, anh đang chảy m/áu đấy...”
“Em tha thứ cho anh, em tha thứ cho anh, anh tuyệt đối đừng ch*t...”
Đúng lúc đó, Lục Minh Viễn từ thang máy bước ra nhìn thấy cảnh tượng này. Anh vội vàng lao đến ôm lấy tôi vào lòng.
Nhân viên thực thi pháp luật và nhân viên y tế vây kín hiện trường.
Hạ Tri Vận cuối cùng bị kết án tù chung thân, Lục Minh Tu được đưa vào phòng cấp c/ứu nhưng c/ứu chữa ba ngày vẫn không qua khỏi.
Chúng tôi về nước tổ chức tang lễ, cha mẹ Lục khóc đến mức nghẹn lời tại lễ tang.
Tôi nắm tay Hoan Hoan, nhìn Lục Minh Viễn đang mặc bộ đồ đen trong góc.
Giọng điệu nhạt nhòa hỏi anh: “Tôi và Hoan Hoan cũng là một phần trong kế hoạch của anh, đúng không?”
Sắc mặt Lục Minh Viễn hơi lay động, nhìn tôi.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nghẹn ngào hỏi anh: “Nếu lúc đó tôi và Hoan Hoan thực sự xảy ra chuyện thì sao?”
Lục Minh Viễn tiếp cận tôi là có mục đích, anh là người hiểu rõ tính cách của em trai mình nhất, cố chấp và đi/ên cuồ/ng, tuyệt đối không cho phép tôi bị người khác cư/ớp mất.
Anh cũng đồng thời gửi vị trí của chúng tôi cho bọn họ ở trong nước.
Để đảm bảo Hạ Tri Vận ra tay với Lục Minh Tu, rồi mới để đội an ninh mai phục sẵn ra tay.
“Anh xin lỗi, nhưng anh thực sự yêu em.”
“Từ nay về sau, hãy để anh yêu em được không? Anh nhất định sẽ làm một người cha tốt, chăm sóc em và Hoan Hoan, nếu có thể chúng ta cũng sẽ có một đứa con...”
Tôi bế Hoan Hoan lên và lắc đầu.
Lần này lợi dụng chúng tôi một lần, vậy lần sau thì sao?
Nực cười là tôi đã từng thực sự rung động vì anh.
Hai anh em họ về bản chất là giống nhau.
Thậm chí Lục Minh Viễn bề ngoài phong độ, nho nhã, nhưng thực chất bên trong còn đi/ên cuồ/ng hơn cả Lục Minh Tu.
“Giữa chúng ta thôi bỏ đi.”
Lục Minh Viễn nhìn tôi, ánh mắt ảm đạm và đầy cố chấp.
“Không thể nào, anh sẽ không để em đi đâu.”
Anh không ngờ ngay trong đêm đó, tôi đã đưa Hoan Hoan trốn khỏi Lục gia, bước lên chuyến xe đen hướng về phía Bắc.
Tiền ly hôn chia cho tôi rất nhiều, hoàn toàn có thể bắt đầu lại cuộc sống ở một thành phố mới.
Tôi biết chúng tôi không thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh.
Nhưng cứ đi từng bước một vậy.
Tôi cũng phải có cuộc đời của riêng mình.
Hoàn.