Giờ này mà vẫn còn đang ăn sáng, đối với một người đi làm thuê mà nói, thật quá đ/áng s/ợ.
Đã vào giờ làm được một tiếng rồi.
Tôi vội vàng uống cạn cốc sữa đậu nành, lau miệng: "Chúng ta mau đến công ty đi."
Thẩm Thì An không nhanh không chậm, thong dong một cách lạ thường: "Em cứ từ từ ăn, hôm nay không cần đi làm nữa."
Tôi kinh ngạc kêu lên: "Hả?"
"Anh muốn sa thải em à?"
"Nghĩ gì thế, hôm nay tôi đưa em đi dạo phố, chẳng phải em nói công việc bận quá không có thời gian m/ua quần áo sao."
Anh ấy vẫn còn nhớ? Đây là chuyện tôi nói từ tháng trước rồi...
"Không không, em chỉ tiện miệng nói thế thôi."
Tôi không muốn tùy hứng, công ty hiện tại đang ở giai đoạn then chốt.
Cứ làm việc đi, tháng này ki/ếm thêm chút tiền lương.
Thẩm Thì An trêu chọc: "Tôi vẫn nhớ, em nói cấp trên của các người là một Diêm Vương sống."
"Khụ, khụ."
Tôi đỡ trán cười khổ.
Biết thế này, tôi đã không mạnh miệng khoác lác.
"Không sao, tôi thừa nhận, trong công việc, tôi đúng là một Diêm Vương."
"Không, anh là một Diêm Vương đẹp trai, hồi anh mới đến công ty, có bao nhiêu người thích anh đấy."
Thẩm Thì An hỏi: "Còn em thì sao?"
"Em đương nhiên cũng thích anh, nhưng là thích anh ở trên điện thoại."
Thẩm Thì An cúi đầu, vậy mà còn biết ngượng.
"Đi làm đi, em đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu hết mình rồi."
Đàn ông thì có là gì so với công việc chứ!
Tôi muốn thăng chức, tôi muốn tăng lương, tôi muốn m/ua nhà!
Thẩm Thì An thỏa hiệp gật đầu.
"Công ty vừa trống một vị trí tổ trưởng."
Là tôi, tôi, tôi đây.
Tôi tràn đầy kỳ vọng chờ đợi Thẩm Thì An nói ra tên mình.
"Tôi để Lâm Vũ làm rồi, tôi thấy bình thường ở công ty em và cậu ta đi lại khá gần gũi."
Tôi gần như sụp đổ: "Cái gì? Không phải là em sao?"
Điện thoại Thẩm Thì An đổ chuông, anh tránh mặt tôi đi nghe máy.
Tôi bất lực nhún vai ngồi đó, chẳng hiểu ra làm sao cả.
Thẩm Thì An muốn làm gì thế không biết!
Tôi hậm hực nhai miếng bánh mì.
Cứ tưởng làm bạn trai Thẩm Thì An thì có thể đi cửa sau chứ.
Nếu tôi không phải bạn trai anh ấy, xét theo năng lực, cũng phải là tôi chứ.
Thẩm Thì An kết thúc cuộc gọi, giọng điệu có ý dỗ dành: "Về phần em, tôi có sắp xếp khác."
Đường còn dài mà.
Được thôi, tôi hy vọng sự sắp xếp của anh là trực tiếp nhường vị trí của anh cho tôi.
Ngồi trên chiếc xe trị giá mấy triệu đi làm.
Phong cảnh trên đường cũng trở nên đẹp hơn vài phần.
Tôi không muốn mối qu/an h/ệ yêu đương với Thẩm Thì An bị người ta biết hết.
Sắp đến dưới chân tòa nhà công ty, tôi đổi cách xưng hô: "Sếp Thẩm, lát nữa em vào công ty trước, anh vào sau nhé."
Thẩm Thì An xụ mặt hỏi: "Tại sao?"
"Vì, em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với họ dưới tư cách là bạn trai anh."
"Cứ thế đi, em xuống xe đây, mười phút nữa anh hãy xuống."
Tôi nhanh chóng xuống xe, chỉnh đốn lại dung mạo.
Sau một đêm, tôi vào công ty với nhiều cảm xúc khác lạ.
Tôi trở về vị trí làm việc quen thuộc.
Lâm Vũ nhiệt tình chào hỏi tôi: "Minh Châu, cậu đến rồi à, tớ còn tưởng cậu không quay lại nữa chứ."
Tôi bật máy tính xách tay lên: "Tớ cũng tưởng vậy."
"Cậu nghe tin gì chưa, Vu Từ bị sa thải rồi, nghe nói là đích thân sếp Thẩm ra tay đấy."
"Cậu ta phạm một sai lầm lớn."
Lâm Vũ hóng hớt với tôi, đổi lại là ngày thường, tôi chắc chắn đã ngồi tán gẫu với cậu ấy rồi.
Tôi thản nhiên nói: "Vậy sao? Cậu ta phạm lỗi gì thế?"
Lâm Vũ phẫn nộ thốt lên: "Không biết, bị sa thải là tốt nhất, bọn tớ đã sớm ngứa mắt cậu ta rồi."
"Gh/ét nhất là bọn dựa hơi, đặc biệt là loại bạn trai của sếp Thẩm!"
Tôi hít một hơi lạnh, phụ họa: "Đúng! Cậu nói đúng, tớ cũng vậy."
Lâm Vũ liếc mắt nhìn về phía cửa công ty.
Một giây sau chuyển sang trạng thái chiến đấu: "Sếp Thẩm đến rồi."
Tôi nhìn theo hướng đó, vừa vặn chạm phải ánh mắt đào hoa của Thẩm Thì An.
Nhịp tim hẫng đi một nhịp.
Tôi bình tĩnh gõ phím.
Lâm Vũ bĩu môi, nhỏ giọng mừng rỡ: "May mà cậu đến sớm một chút, nếu không đụng phải sếp Thẩm, anh ấy lại m/ắng cậu đấy."
Tôi gật đầu đồng tình: "Ừ ừ."
Lâm Vũ được thăng chức cũng tốt.
Cậu ấy cũng giống tôi, đều là người từ nơi khác đến.
Làm việc chăm chỉ, chỉ vì muốn có một chỗ đứng ở thành phố này.
Tôi vừa gõ được vài chữ, thư ký Lý đã mang theo sứ mệnh đến.
"Lạc Minh Châu, sếp Thẩm gọi cậu vào văn phòng."
"Được."
Lâm Vũ lo lắng nhìn tôi: "Không phải sếp Thẩm phát hiện cậu đi làm muộn, định hỏi tội đấy chứ?"
"Không sao đâu, tớ đi một lát rồi về."
Thật chẳng biết Thẩm Thì An đang giở trò gì.
Thẩm Thì An khoanh tay đứng trước cửa sổ sát đất.
Chỉ riêng bóng lưng thôi cũng đủ khiến người ta miên man suy nghĩ.
Tôi nghiêng đầu khẽ hỏi: "Sếp Thẩm, tìm em có chuyện gì ạ?"
Thẩm Thì An quay mặt đi cười tr/ộm: "Không có gì, chỉ là nhớ em thôi."
Tôi bước lại gần anh.
"Nhớ em? Chẳng phải chúng ta vừa mới gặp nhau sao?"
"Nếu không có việc gì, em đi làm việc đây."
Thẩm Thì An gọi tôi lại: "Đợi đã, công việc của em bận lắm sao?"
"Ừm."
Tin Lâm Vũ được thăng chức, tôi đã nhịn cả buổi, vẫn thấy ấm ức trong lòng.
Tôi sợ mối qu/an h/ệ của chúng tôi vì chuyện này mà nảy sinh hiềm khích.
Tôi vẫn quyết định hỏi câu hỏi đó: "Tại sao anh không cho em thăng chức, mà lại là Lâm Vũ?"
Thẩm Thì An sững người: "Vì, nếu em thăng chức, em sẽ càng bận rộn hơn, như vậy, thời gian chúng ta ở bên nhau sẽ ít đi."
Thẩm Thì An, cái đồ lụy tình nhà anh...
Tôi tức đến bật cười.