Anh trai tôi là một kẻ lụy tình chính hiệu. Bị chia tay bảy lần, anh ấy vẫn yêu đến mức muốn ch*t đi sống lại. Đến lần thứ tám, anh ấy lôi tôi theo để đến tận nhà quỳ gối xin quay lại.
Tôi không thể tin nổi: "Em... em cũng phải đi cùng sao?"
Anh tôi: "Thêm một người là thêm một phần thắng."
Kết quả là hai anh em tôi còn chưa kịp nhìn thấy mặt người ta đã bị anh trai của cô ấy đuổi thẳng cổ.
Đúng lúc đó, bạn trai quen qua mạng nhắn tin hỏi tôi tiến triển thế nào.
Tôi than thở đủ điều: 【Anh trai của tương lai chị dâu không cho chúng tôi vào nhà, tôi và anh trai đang đứng xếp hàng chịu ph/ạt ngoài hành lang đây này.】
【Bảo bối à, anh không biết anh trai của chị dâu trông dữ dằn thế nào đâu, vừa cao vừa to lại còn mặc toàn đồ đen, lông mày sắc lẹm còn có cả vết s/ẹo, nhìn thôi đã thấy không dễ đụng vào rồi.】
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy mười giây.
Cạch——
Cánh cửa từ bên trong mở ra.
Người anh trai đó nhìn tôi.
Ánh mắt đầy kỳ lạ.
Anh trai tôi lại lại lại lại bị chia tay rồi.
Lần này, không giống những lần trước.
Đối phương đã quyết tâm từ bỏ.
Anh tôi thất thần, khóc lóc thảm thiết.
Nửa đêm không ngủ, lại còn cosplay m/a nam.
Tôi an ủi: "Trên đời này thiếu gì hoa thơm cỏ lạ."
Anh ấy đáp: "Anh chỉ yêu mỗi đóa hoa Hứa Liên Sương."
Hứa Liên Sương — một nữ thần học bá đã hànhz hạz anh tôi hàng vạn lần, nhưng anh tôi vẫn đối xử với cô ấy như mối tình đầu.
Tan rồi hợp, hợp rồi tan bảy lần, anh tôi vẫn yêu đến mức muốn ch*t đi sống lại.
"Em gái, anh nghĩ ra một cách hay rồi."
Tôi bỗng có dự cảm chẳng lành.
"Liên Sương là người mềm lòng nhất, hay là thế này, chúng ta cùng đến trước cửa nhà cô ấy quỳ gối xin quay lại, cô ấy chắc chắn sẽ nể mặt em mà tha thứ cho anh."
Tôi kiểm tra đầu óc anh ấy một cách cực kỳ nghiêm túc.
"Làm gì đấy? Không biết lớn nhỏ gì cả."
"X/ác nhận xem có bị lừa đ/á vào đầu không thôi."
Sự thật chứng minh, đúng là n/ão úng nước thật rồi.
"Em không hiểu đâu."
"Thêm một người là thêm một phần thắng."
Anh trai tôi tỏ vẻ đắc ý, tưởng mình vừa nghĩ ra một diệu kế kinh thiên động địa.
Một tiếng sau.
Tôi và anh ấy đứng trước cửa nhà họ Hứa, tay xách đầy quà cáp.
Không còn cách nào khác, thật sự không còn cách nào khác.
Anh tôi chi đậm quá.
Tiền tiêu vặt tăng từ hai mươi vạn lên một trăm vạn một tháng.
Tôi nhận, nhận, nhận không chút do dự.
"Anh trai cứ yên tâm, em nhất định sẽ làm xong việc này!"
Tôi tiên phong đi gõ cửa.
Người mở cửa lại là một người đàn ông vạm vỡ cao lớn.
"Tìm ai?"
Người đàn ông cao lớn, hai tay khoanh trước ngựk tựa vào cửa.
Đuôi mắt hơi hạ xuống, không gi/ận mà uy.
Tôi bị khí chất đầy áp bức của anh ta làm cho sợ hãi,
không tự chủ được mà lùi lại phía sau anh trai.
"Anh, chúng ta có tìm nhầm nhà không đấy?"
"Chị dâu xinh đẹp sao lại biến thành gã đàn ông da ngăm đen này?"
Người đàn ông nghe thấy lời thì thầm, lông mày nhướng lên, nhìn về phía tôi.
Vết s/ẹo trên xươ/ng lông mày càng hiện rõ.
Tôi sợ đến mức im bặt.
Anh trai tôi nhận ra đối phương, bước lên phía trước, thái độ chân thành: "Anh Hứa, chào anh, em là Lê Th/ù, bạn trai của Liên Sương."
"Hôm nay đến đây, em có vài lời muốn đích thân nói với Liên Sương."
Đối phương nhìn dò xét, thần sắc lạnh lùng: "Liên Sương nói, hai người chia tay rồi."
Anh trai tôi giải thích: "Giữa chúng em có hiểu lầm."
"Đã chia tay rồi thì đừng làm phiền nhau nữa."
Rầm——
Cửa đóng lại còn nhanh hơn cả tốc độ tôi tiêu tiền.
Chúng tôi bị từ chối ngoài cửa.
Hành lang tĩnh mịch không một tiếng động.
Cái lưng thẳng tắp của anh tôi từ từ cong xuống, cảm giác giây sau là sẽ bật khóc tại chỗ.
Tôi đỡ lấy anh ấy: "Anh, đi thôi?"
"Anh đợi Liên Sương chịu gặp anh."
"Nếu không đợi được thì sao?"
Anh ấy kiên định: "Sẽ không đâu."
Tôi thực sự không biết nói gì cho phải.
Chỉ biết cảm thán một câu: "Anh à, anh đúng là kẻ lụy tình."
"Cảm ơn vì lời khen."
"..."
Anh tôi dạy đời: "Em gái, em chưa gặp được người đó, chưa từng yêu đương, nên em sẽ không hiểu đâu."
Ai bảo tôi không hiểu?
Tôi hiểu quá đi chứ.
Tôi thầm phản bác trong lòng.
Đúng lúc này.
Bạn trai qua mạng nhắn tin đến.
【Ngữ Trì bảo bối, giờ đang làm gì đấy?】
Ba năm trước.
Vì áp lực thi đại học, tôi tìm người trên mạng trò chuyện trả phí để giải tỏa lo âu, và quen biết Kinh Tiện.
Nhờ sự an ủi và đồng hành của anh ấy, tôi thuận lợi vượt qua giai đoạn lo âu, vượt qua kỳ thi đại học.
Sau khi lên đại học, gặp phải chuyện phiền lòng, tôi vẫn giữ thói quen tìm anh ấy để tâm sự.
Chúng tôi rất hợp nhau.
Lần nào cũng nói không hết chuyện, qua lại nhiều lần càng trở nên thân thiết.
Anh ấy giống tôi, đều là người cùng thành phố.
Hai tháng trước, chúng tôi chính thức hẹn hò.
Chúng tôi chỉ nhắn tin thoại, không gọi video.
Kinh Tiện lớn hơn tôi năm tuổi.
Bình thường trông như một người anh trai tâm lý đứng đắn, nhưng khi yêu lại bám người kinh khủng.
Hai phút không trả lời tin nhắn là bắt đầu sốt ruột.
Bắt đầu đi/ên cuồ/ng gửi ảnh để quyến rũ tôi.
【Ngữ Trì bảo bối sao không thèm để ý đến anh nữa?】
【Có phải bên ngoài có cún con mới rồi, nên chê anh rồi đúng không?】
【Lỡ tay chụp nhiều ảnh quá, bảo bối không nhìn thấy thì tiếc thật đấy.】
【Ảnh cơ bụng.】
【Ảnh cơ ngựk.】
【Ảnh gân tay.】
Tôi hít hà.
Lưu lại!
Lưu tất cả ảnh gốc!
Tôi liếc tr/ộm anh trai một cái, quay lưng đi.
Vừa thưởng thức vừa nhắn tin lại:
【Đừng có suy nghĩ linh tinh, em đang cùng anh trai làm chuyện lớn đây.】
Bạn trai đoán: 【Chẳng lẽ anh vợ lại bị chia tay rồi à?】
Đây! Chính là danh tiếng đấy!
【Đúng vậy, em đang cùng anh ấy đến tận nhà xin quay lại đây.】
【Tiến triển sao rồi?】
Nhắc đến chuyện này, tôi lại than vắn thở dài.
【Không ổn lắm.】