Kết quả là ngày hôm sau, tôi lái xe về trường.
Đuôi xe hôn nhẹ vào cột đ/á, lõm một mảng lớn.
Tôi phát đi/ên, m/ắng Lê Th/ù là đồ miệng quạ.
Bạn bè giới thiệu cho tôi một tiệm sửa xe dịch vụ cực tốt.
"Thật sự tốt như cậu nói sao? Còn đáng tin hơn cả 4S chuyên nghiệp à?"
"Ôi dào, cậu đến rồi khắc hiểu."
"Đảm bảo là được rửa mắt, không, là rửa xe mới đúng."
Giọng điệu bạn tôi đầy phấn khích, như thể vừa tìm được kho báu, thành công khơi dậy sự tò mò của tôi.
Tôi lái xe theo định vị cô ấy gửi.
Tên tiệm ngắn gọn, chỉ có một chữ 【X】 viết hoa.
Tiệm không quá lớn, nhưng được cái gọn gàng sạch sẽ.
Nhân viên đều đang cắm cúi làm việc, động tác dứt khoát nhanh nhẹn.
Tôi quan sát một lượt.
Không nhịn được nghĩ, ông chủ điều hành tiệm này trông như thế nào nhỉ.
"Ngữ Trì?"
Nghe thấy tên mình.
Tôi quay đầu tìm người.
Anh Hứa, người nửa tháng không gặp, đang mặc bộ đồ công nhân màu xám đậm bước về phía tôi.
Ông chủ tiệm sửa xe lại chính là anh Hứa.
Tôi bị cú bất ngờ này làm cho ngẩn ngơ.
"Anh Hứa, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Anh ấy cũng rất bất ngờ, phản ứng lại một lúc lâu.
Tôi giải thích sơ qua tình trạng xe.
Anh Hứa cúi người kiểm tra, tay áo xắn hờ đến giữa cẳng tay, lộ ra những đường nét săn chắc khỏe khoắn màu lúa mạch, những đường gân xanh nổi lên ẩn hiện dưới lớp da.
Lời bạn tôi nói vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến tôi không khỏi nhớ đến những tấm ảnh mà Kinh Tiện gửi.
Miệng lưỡi khô khốc, lòng ngứa ngáy khó chịu.
Bíp——
Chiếc xe đi ngang qua đột ngột bấm còi.
Tôi tỉnh táo lại, h/ận không thể tự t/át mình một cái.
Sao có thể tùy tiện mạo phạm anh Hứa chứ?
Đây không chỉ là thiếu tôn trọng anh ấy, mà còn là không có trách nhiệm với Kinh Tiện.
Tôi lắc lắc đầu, xua hết những suy nghĩ mơ mộng không nên có.
"Anh Hứa, cái này sửa mất khoảng mấy ngày ạ?"
"Một tuần."
Anh ấy ngẩng đầu lên.
Vì ánh mắt tập trung, ánh nắng rơi trên vết s/ẹo ở xươ/ng lông mày, đột nhiên tôi thấy nó không còn đ/áng s/ợ như trước nữa.
Chạm phải ánh mắt tôi, anh Hứa cố ý tránh đi.
"S/ẹo x/ấu lắm, sẽ làm em sợ đấy."
Tôi lắc đầu: "Anh Hứa, lúc đó chắc anh đ/au lắm nhỉ."
Dù sao nếu thấp xuống chút nữa thôi là đã trúng mắt rồi.
"Đều qua cả rồi..."
Mi mắt anh Hứa hơi rủ xuống, giọng điệu như ngấm gió lạnh, bao trùm lấy nỗi buồn man mác.
Công việc của Kinh Tiện cũng liên quan đến xe cộ.
Nhưng tôi chưa từng tìm hiểu sâu.
Nhân cơ hội này, tôi đi theo sau anh Hứa, chăm chỉ hỏi han.
Anh ấy kiên nhẫn vô cùng, giải thích từng chút một cho tôi.
Cảm giác quen thuộc trong cách dùng từ ngắt câu lại ùa về trong tâm trí.
Tôi lại nhớ đến Kinh Tiện.
Chẳng lẽ đây là giai đoạn yêu đương nồng ch/áy sao?
Anh Hứa liếc nhìn chiếc xe dụng cụ bên cạnh tôi, định đi lấy cờ lê.
Tôi nhanh hơn anh ấy một bước, thuận tay đưa qua.
Không may chạm vào đầu ngón tay anh Hứa.
Tôi vô thức tránh hiềm nghi, thu tay về.
Cờ lê rơi bộp xuống đất.
"Xin... xin lỗi, em không cố ý đâu."
Anh Hứa khựng lại: "Không sao."
Chiều tôi có bài thi, để lại số điện thoại rồi vội vã chạy về trường.
Cũng vì thế mà không để ý thấy bóng dáng chị Liên Sương.
"Anh, vừa nãy em hình như thấy Ngữ Trì."
"Là cô ấy."
Hứa Kinh Tiện cúi đầu nhìn lòng bàn tay đầy dầu mỡ của mình, đôi mắt đen láy cuộn trào một nỗi buồn hiu hắt.
Anh ấy vặn vòi nước, xối rửa dưới dòng nước.
"Anh, tay chà đỏ hết cả rồi, được rồi đó."
Hứa Kinh Tiện như không nghe thấy, hỏi: "Tình cảm hai năm, nói đ/ứt là đ/ứt, Liên Sương, em nỡ sao?"
"Anh, anh hiểu về xe, chắc chắn biết chiếc xe này của Ngữ Trì giá trị bao nhiêu."
Cô ấy chỉ vào logo ngôi sao ba cánh phía trước xe: "Em có làm việc thêm mười năm nữa cũng chưa chắc m/ua nổi."
"Mà đây chỉ là chiếc xe tầm thường nhất trong gara nhà họ Lê, chúng ta không phải người cùng một thế giới."
Hứa Kinh Tiện cúi đầu, rơi vào trầm tư.
Điện thoại rung.
Trên cùng có tin nhắn chưa đọc mới.
【Tiện Bảo, em vừa đem xe đi kiểm tra rồi.】
【Yên tâm, em không sao đâu.】
【Anh tuyệt đối không ngờ được đâu, ông chủ tiệm sửa xe chính là anh Hứa mà em từng nhắc đến đấy.】
【Anh nói xem, có phải nhà chúng ta và nhà họ Hứa có duyên n/ợ định mệnh không?】
【Một tuần tới là tuần thi cử, em phải tập trung ôn bài, trả lời tin nhắn có thể không kịp thời, anh đừng sốt ruột nhé.】
【Thi xong, chúng mình có thể gặp nhau rồi (chống cằm chờ đợi)】
Hứa Kinh Tiện đã quen với việc trả lời tin nhắn trong tích tắc.
Nhưng lần này, đầu ngón tay do dự trên bàn phím.
Cuối cùng vẫn không đặt xuống.
Tôi và Kinh Tiện đã hẹn cuối tháng này gặp mặt trực tiếp.
Vì mong chờ được gặp anh ấy, trong lòng có hy vọng, nên dù có phải gặm nhấm những kiến thức thống kê và kiểm toán khó nhằn cũng thấy tràn đầy năng lượng.
Kết thúc môn thi cuối cùng.
Tôi vội vàng mở máy, WeChat vẫn không có tin nhắn mới nào hiện lên.
Dừng lại ở lời chào hỏi trước khi tôi vào phòng thi.
Xem ra Kinh Tiện gần đây thật sự rất bận.
Đã quen với sự phản hồi kịp thời của anh ấy, đột nhiên cảm thấy hụt hẫng.
Xe sửa xong, tôi đến tiệm lấy xe.
Anh Hứa không có ở đó.
Là đàn em của anh ấy giúp tôi làm thủ tục.
Sau khi nhận xe, tôi lập tức báo cho Kinh Tiện.
Anh ấy hiển thị đang trực tuyến.
Nhưng lại gõ phím ngập ngừng, không giống phong cách của anh ấy chút nào.
【Kinh Tiện, anh sao thế?】
【Ngữ Trì, chúng mình chia tay đi.】
Hai tin nhắn gần như được gửi đi cùng một lúc.