“Nhưng mà……”

Bà lão vẫn không ngừng ném xuống những tin sét đá/nh:

“Người vẫn luôn tưởng Liên nhi tiểu thư là di cô của vị công tử kia, thực ra…… Liên nhi tiểu thư lớn hơn Uyển Phong tiểu thư ba tháng.”

“Đó là con của nguyên phối vị công tử kia, chỉ là người nguyên phối ấy qu/a đ/ời sớm không ai chăm sóc, nên Liên nhi tiểu thư trông có vẻ nhỏ hơn Uyển Phong tiểu thư.”

Mẫu thân hoàn toàn mất h/ồn mất vía, bà tưởng mình đang bảo vệ di cô của người trong lòng, nào ngờ đó lại là bằng chứng cho việc bà bị phản bội.

Chu Liên nhi dù có ngốc đến đâu cũng hiểu ra, ả khóc lóc c/ầu x/in, quỳ rạp bên cạnh mẫu thân.

Mẫu thân, người chưa từng nói một lời nặng nề với ả, lần đầu tiên đã đ/á văng ả ra.

Cho dù ả có kêu la đ/au đớn thế nào cũng không nhận được nửa ánh nhìn thương xót.

Mẫu thân bước tới bên cạnh ta, đưa tay muốn vuốt ve khuôn mặt ta, nhưng ta đã né tránh.

Ta rũ mắt trốn sau lưng phụ thân, còn phụ thân thì đưa ta rời khỏi chốn hỗn lo/ạn này.

Sau đó, ta thuận lợi hòa ly với Trình Dục. Không còn sự ủng hộ của phụ thân ta, hắn bước đi khó khăn trên quan trường, thậm chí vì chọn sai phe phái mà bị lưu đày giáng chức.

Sau khi biết tin này, ta lập tức m/ua chuộc binh lính hộ tống. Ta tin rằng con đường phía trước của Trình Dục sẽ vô cùng “đặc sắc”.

Mẫu thân, người bị người trong lòng phản bội, đã hoàn toàn c/ăm h/ận Chu Liên nhi, càng h/ận chính bản thân mình vì một người đàn ông không chung thủy mà ch/ôn vùi cả đời người.

Vì thế, sau khi ký vào đơn hòa ly với phụ thân, bà c/ắt tóc lên núi làm ni cô.

Từ đó về sau, bầu bạn cùng đèn xanh Phật cổ suốt cả cuộc đời.

Còn Chu Liên nhi, sau khi mất đi sự che chở của mẫu thân, đành phải tìm bừa một vị quan nhỏ để gả làm vợ kế.

Thế nhưng, vì chuyện mất trinh trước hôn nhân nên bị chồng và nhà chồng ghẻ lạnh, cuối cùng uất ức mà ch*t sớm.

Kiếp này, không còn những chướng ngại đó, phụ thân ngồi vững trên vị trí người đứng đầu triều đình.

Ta dưới sự ủng hộ của phụ thân đã trở thành nữ thương nhân, khuyến khích nữ tử tự lập ki/ếm tiền, trở thành hoàng thương nổi tiếng.

Bóng m/a của kiếp trước đã hoàn toàn tan biến, thứ chờ đợi ta phía trước chính là con đường thênh thang rộng mở.

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ mình tôi chăm sóc bà ngoại

Chương 11
Sau khi bà ngoại được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, nghệ nhân cắm hoa Trình Thanh Hòa trở thành người duy nhất trong gia đình kiên trì túc trực. Khi công việc liên tục bị ảnh hưởng do phải chăm sóc đột xuất, cô bắt đầu ghi chép lại số giờ có mặt của từng người và đề xuất lịch trực luân phiên. Một lần bà ngoại đi lạc vào ban đêm đã buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng: "Có người thay thế" thực chất luôn đồng nghĩa với việc "Thanh Hòa sẽ phải hy sinh". Thanh Hòa kiên quyết áp dụng các dịch vụ chăm sóc ban ngày, thiết bị định vị và thuê người chăm sóc ban đêm có trả phí, để mỗi thành viên trong gia đình đều phải gánh vác trách nhiệm có thể kiểm chứng bằng thời gian hoặc tài chính. Đồng thời, khi bà ngoại dần thích nghi với cuộc sống mới, cô cũng đưa bản thân trở lại với công việc và cuộc đời của chính mình.
0