Hắn vốn sĩ diện và hư vinh, sao có thể phơi bày chuyện này ra cho thiên hạ biết được chứ. Tôi cũng mỉm cười đáp lại.
Bà mẹ chồng tương lai vẫn như cũ, ánh mắt nhìn tôi đầy kh/inh miệt. Sau khi tôi đặt chiếc bánh kem xuống, Lý Trạch Đông bất ngờ túm lấy cổ tay tôi, kéo ra một góc.
"Lý Vân Hàm, tôi cảnh cáo cô, hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, cô mà dám quậy phá thì đừng trách tôi không khách khí."
Thấy bộ dạng căng thẳng của hắn, tôi bỗng thấy thú vị. Tôi vươn cổ ra, nghiêng đầu nói: "Nào, có bản lĩnh thì gi*t tôi đi!"
Có lẽ do góc độ đứng, cảnh tượng này lọt vào mắt đám họ hàng cứ như chúng tôi đang liếc mắt đưa tình.
"Ôi chao, Hàm Hàm và Tiểu Đông tình cảm tốt thật đấy, ngày cưới đã định chưa thế?"
Bà mẹ chồng tương lai mặt mày sa sầm, nhấp ngụm trà, chỉ nói sắp rồi, sắp rồi.
"Đồ hèn!"
M/ắng xong, tôi đeo lên gương mặt tươi cười rồi quay lại tiếp chuyện đám họ hàng.
"Chiếc bánh này là do một tay con làm đấy, chúc dì Tống mãi mãi trẻ trung, sức khỏe dồi dào."
Khi mở hộp ra, hương thơm của kem tươi hòa quyện với trái cây tỏa ra ngào ngạt. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi tay nghề của tôi. Trong lòng tôi thầm nghĩ, không thơm sao được, để át đi cái mùi cám lợn, tôi đã phải dùng gấp đôi lượng kem tươi đấy.
Chiếc bánh mười tấc nhanh chóng được chia hết. Sau khi ăn xong, chị họ chép miệng rồi bắt đầu ra lệnh cho tôi: "Hàm Hàm, con nhà chị thích ăn lắm, cuối tuần em đến nhà chị làm thêm cái nữa nhé."
Tôi cười lạnh, nâng ly rư/ợu lên: "Không đi được. Chị không có tay hay chồng chị không có tay mà không tự làm lấy?"
Lời vừa dứt, cả đám người sững sờ. Chị họ tức gi/ận trừng mắt nhìn tôi: "Anh rể em cuối tuần phải đi công tác, thời gian đâu mà làm, chị thấy em làm ngon mới bảo em làm, đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Nếu là trước đây, Lý Trạch Đông chắc chắn sẽ lại giả nhân giả nghĩa nói đỡ cho tôi vài câu, rồi về nhà lại lôi tôi ra trước gương, chỉ trích tôi phải chú ý lễ nghi. Nhưng lần này, tôi sẽ không nhịn nữa!
Tôi ném khăn trải bàn xuống: "Công tác cái con khỉ gì, chồng chị ngoại tình nửa năm nay rồi mà chị còn bị che mắt đấy à? Buồn cười thật, mà cũng đúng thôi, chị họ à, bình thường chị cũng nên chăm sóc bản thân đi, nếp nhăn đầy mặt rồi, bảo sao chồng chị chả phải tìm mấy em trẻ đẹp hơn."
Tôi tặc lưỡi hai cái, lộ ra vẻ mặt thương hại. Sắc mặt chị ta thay đổi hoàn toàn, nói năng cũng lắp bắp: "Cô... cô bớt nói bậy đi."
Tôi đứng dậy, nhìn về phía mọi người: "Ai ở đây cũng biết, chỉ riêng chị là không. Đây chính là cô dì chú bác tốt bụng của chị đấy..."
Lý Trạch Đông h/oảng s/ợ, vội vàng túm lấy cánh tay tôi, muốn kéo tôi lại: "Cô đi/ên rồi phải không, Lý Vân Hàm, cô cút ngay ra ngoài cho tôi!"
Tôi hất tay hắn ra: "Còn bác cả nữa, cái công việc kinh doanh của bác phá sản rồi mà vẫn giả vờ làm ông chủ lớn à? Tiểu Đông nói hết với tôi rồi, cái này gọi là 'đá/nh bóng mặt mũi' đấy! Còn dì út, bạn nhảy khiêu vũ của dì có vợ rồi mà dì vẫn hí hửng đ/âm đầu vào, muốn làm chuyện 'tình già' với lão già đó à? Còn cô nữa..."
Người ở đây, tính từng người một, hôm nay tôi phải thanh toán hết n/ợ nần!
Bà mẹ chồng tương lai quả không hổ danh là giáo sư. Dù mặt mày tím tái nhưng vẫn cố duy trì cái thứ gọi là 'tu dưỡng' ch*t ti/ệt đó. Nhịn mãi, bà ta chỉ thốt ra một câu: "Cô ra ngoài đi, tôi không chào đón cô."
Ha. Giờ mới muốn đuổi tôi đi? Muộn rồi!
Tôi giơ tay hất đổ cả bàn tiệc. Thức ăn và nước canh chưa kịp ăn hết văng tung tóe lên người mọi người. Tiếng la hét và ch/ửi bới vang dội khắp phòng bao.
Lý Trạch Đông lao tới xô đẩy tôi, cố gắng đuổi tôi ra ngoài. Tôi hét lớn: "Đừng vội, chiếc bánh kem đó mọi người ăn có ngon không? Bên trong có nửa cân cám lợn đấy!"
Nghe đến 'cám lợn', mọi người không còn bận tâm lau quần áo nữa, ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi. Chỉ có Lý Trạch Đông gào thét bảo tôi im miệng.
"Anh sợ cái gì?"
"Sợ người nhà anh biết anh m/ua cám lợn về cho tôi ăn, chỉ để bắt cá hai tay, leo lên giường con gái tổng giám đốc công ty anh à?"
"Dì Tống, gia phong nhà này đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt!"
Mẹ Lý Trạch Đông tức đến mức phát b/ệnh đ/au ngựk tại chỗ, phải uống mấy viên th/uốc trợ tim mới dần hồi phục.
Tôi xách túi, huýt sáo chuẩn bị rời đi: "À quên, bữa cơm hôm đó tôi nấu không có cám lợn đâu, tôi lừa anh đấy."
"Chiếc bánh hôm nay coi như tôi mời nhà anh, cứ từ từ mà thưởng thức nhé."
Lý Trạch Đông vừa định đuổi theo tôi thì bị đám cô dì chú bác túm lại: "Lý Trạch Đông!! Tao giả vờ làm chủ lớn hồi nào, hôm nay mày không nói rõ thì tao coi như không có đứa cháu như mày!"
"Còn chuyện tao khiêu vũ thì sao?"
...
Đám người vây quanh hắn, tranh cãi chí chóe. Tôi đứng ở cửa, cười vẫy tay chào hắn: "Tự làm tự chịu nhé."
Sau ngày hôm đó, tôi chặn mọi phương thức liên lạc của Lý Trạch Đông và cả nhà hắn. Vừa hay, trại huấn luyện cũng kết thúc. Tôi chuyển nhà, bắt đầu lao vào cuộc sống mới.
Ngày nào cũng mở mắt ra là gửi CV, tìm việc. Hôm nay, tôi nhận được lời mời phỏng vấn từ tập đoàn Xây dựng Lập Thiên. Lý Trạch Đông cũng làm ở công ty này. Tôi có chút do dự, một mặt vì phúc lợi công ty này thuộc hàng top đầu ngành, mặt khác tôi muốn tránh xa gã tồi Lý Trạch Đông.
Do dự hồi lâu, tôi vẫn quyết định đi thử.
Buổi phỏng vấn diễn ra rất suôn sẻ.