Cuối cùng, trưởng phòng hỏi tôi tại sao lại nghỉ việc ở công ty cũ. Tôi bình tĩnh trả lời: "Vì lý do sức khỏe, nhưng hiện tại đã ổn rồi, tôi có thể cung cấp báo cáo khám sức khỏe của b/ệnh viện hạng nhất, mọi chỉ số đều hoàn toàn bình thường."
"Công việc này cần phải tăng ca, cô có đảm bảo cơ thể mình chịu đựng được không?"
Thấy người phỏng vấn hơi nhíu mày, tôi có chút hoảng. Đúng lúc đó, trợ lý gõ cửa bước vào gọi trưởng phòng đi. Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở bên ngoài.
Là anh ta sao?
Phỏng vấn xong, tôi rời đi từ bãi đỗ xe. Ở khúc cua, tình cờ gặp một chiếc Ferrari màu đỏ vô cùng nổi bật. Người lái xe hạ cửa kính xuống: "Lý Vân Hàm!"
Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta: "Huấn luyện viên Đỗ?? Anh làm gì ở đây?"
Chưa đợi anh trả lời, tôi chợt hiểu ra: "Anh làm thêm nhiều nghề thật đấy... cuộc sống quả là không dễ dàng gì."
Đỗ Thiên Thành ngẩn người ra hai giây, rồi cười gật đầu.
Một tuần sau, tôi vào làm tại Lập Thiên. Không những không gặp Lý Trạch Đông, mà còn có mối qu/an h/ệ rất tốt với đồng nghiệp. Thế nhưng, "gh/ét của nào trời trao của ấy". Trong cuộc họp buổi chiều, tôi vừa đẩy cửa bước vào thì chạm mặt cả nhóm của hắn đang ngồi ngay ngắn đối diện.
Lý Trạch Đông cũng nhìn thấy tôi. Đôi mắt hắn phun lửa nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng vì có quá nhiều người, hắn chỉ có thể nén gi/ận, nén đến mức mặt mày tím tái.
Vài phút sau, Đỗ Vân Khê đi giày cao gót bước vào, ngồi xuống vị trí chủ tọa. Ánh mắt cô ta quét một vòng rồi dừng lại ở Lý Trạch Đông: "Lý Trạch Đông, anh ngồi sang bên cạnh tôi đi."
Lời vừa dứt, các đồng nghiệp đều trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý, ngầm hiểu mối qu/an h/ệ của hai người không hề tầm thường. Thậm chí có người còn thì thầm: "Đãi ngộ phò mã đúng là không tồi."
Cuộc họp bắt đầu, Lý Trạch Đông liên tục nhắm vào tôi, bất kể tôi nói gì, hắn đều phủ quyết sạch trơn. Ngay cả Đỗ Vân Khê cũng nhận ra có điều bất thường.
Sau khi tan họp, Đỗ Vân Khê nhìn tôi chằm chằm: "Tôi đã gặp cô ở đâu rồi thì phải?"
Câu nói này khiến tay đang thu dọn máy tính của Lý Trạch Đông khựng lại. Hắn ngước nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Sau đó, Lý Trạch Đông kéo tôi vào lối thoát hiểm, hung hăng nói: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có nói nhảm, nếu không tôi sẽ khiến cô không thể trụ lại công ty này!"
Tôi gạt tay hắn ra: "Anh sợ cái gì? Nếu anh dám đ/ập bát cơm của tôi, tôi cũng sẽ không để yên đâu!"
Sau đó, Lý Trạch Đông thỉnh thoảng lại gây khó dễ cho tôi trong công việc, lúc thì ám chỉ năng lực tôi kém, lúc thì chê thái độ tôi không tốt, lúc lại đề nghị tôi đích thân đi tiếp khách hàng.
Tôi không thể nhịn thêm được nữa, trực tiếp gõ cửa văn phòng Đỗ Vân Khê.
"Ồ, tôi nhớ ra rồi, cô là em họ của A Đông?"
Tôi cười lạnh: "Nếu tôi là em họ hắn, liệu hắn có chèn ép tôi trong công việc như vậy không?"
Đỗ Vân Khê đổi sắc mặt, tựa người vào ghế giám đốc. Suy nghĩ một lát, cô ta nói: "Tôi không quan tâm cô là ai, cũng không quan tâm quá khứ giữa hai người ra sao, hiện tại Lý Trạch Đông là bạn trai tôi."
Tôi đứng dậy, chống hai tay lên bàn làm việc của cô ta: "Cô hãy mở to mắt ra mà nhìn, hắn không phải là người đáng để trao thân gửi phận!"
Đỗ Vân Khê tỏ vẻ không quan tâm: "Phương án của cô tôi xem qua rồi, viết rất tốt. Cuộc họp trực tuyến với khách hàng vào tuần tới, hãy giao phương án cho A Đông."
Đến lúc này, tôi mới hiểu, hai kẻ đó đúng là một cặp trời sinh.
Sau khi tôi đóng cửa rời đi, càng nghĩ càng tức, bèn sửa đổi hai con số trong phương án. Quả nhiên khi họp, Lý Trạch Đông nhìn thấy hai con số này thì sững người. Hắn ấp úng mất hơn mười giây, suýt chút nữa khiến khách hàng tưởng mạng internet bị lag. Sắc mặt Đỗ Vân Khê đen sầm lại.
Tôi lập tức giành lấy quyền nói, bắt đầu bổ sung cho khách hàng: "Đây là số liệu năm ngoái của quý công ty..."
Cuộc họp kết thúc, mặt Lý Trạch Đông đen như đít nồi. Hắn tức gi/ận chặn đường tôi: "Lý Vân Hàm, cô có kiểu cư/ớp công như vậy sao?"
Thời gian này, Lý Trạch Đông liên tục gây khó dễ cho tôi, khiến đồng nghiệp trong phòng đều có ý kiến với hắn. Cộng thêm việc hắn nhờ danh nghĩa "phò mã" mà nhận được nhiều ưu ái, sớm đã gây bất mãn cho phần lớn đồng nghiệp.
Vì vậy, tôi giả vờ tủi thân, lau nước mắt: "Phương án tôi đã nhường lại rồi, tôi không hiểu sao quản lý Lý vẫn cứ nhắm vào tôi. Anh tự mình không trình bày được, chẳng lẽ muốn công ty mất đơn hàng này sao? Có thời gian ở đây gây khó dễ cho tôi, chi bằng hãy nâng cao trình độ chuyên môn, để lần sau không phải rơi vào cảnh khó xử như thế nữa."
Đồng nghiệp xung quanh nghe vậy, thi nhau ủng hộ tôi.
"Quản lý Lý, đây không phải là bộ phận Marketing của anh!"
"Đúng đấy, cậy mình bám được con gái tổng giám đốc Đỗ mà mắt cứ nhìn lên trời!"
"Dựa vào cái gì mà b/ắt n/ạt người khác, cư/ớp công cũng không xong, chắc là công phu đều dùng vào buổi tối cả rồi nhỉ?"
...
Mọi người mỗi người một câu, suýt chút nữa nhấn chìm Lý Trạch Đông. Hắn xô đẩy tôi: "Lý Vân Hàm, cô đóng kịch cái gì thế!"
Cuối cùng, trưởng phòng của tôi đứng ra bảo vệ, cảnh cáo hắn: "Anh còn đụng vào cô ấy nữa, tôi sẽ báo cảnh sát ngay!"
Lý Trạch Đông sợ hãi, chỉ đành lủi thủi rời đi.
Quay lại bàn làm việc, đồng nghiệp đưa cho tôi một chiếc bánh kem: "Chuyện trong phòng họp lúc nãy tôi nghe cả rồi, ôm một cái nhé Hàm Hàm."
"Ăn chút đồ ngọt đi, tâm trạng sẽ tốt hơn."
Tôi cười khổ, cảm thán vận may của mình không tốt. Đột nhiên, cô ấy xoay ghế lại gần tôi, vẻ mặt đầy bí ẩn.