Sở Dịch Minh đứng ch/ôn chân tại chỗ, gò má nóng rát vì đ/au. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, bất chợt ôm mặt khóc nức nở.
Cho đến khi trời gần tối, anh ta mới lề mề, vô h/ồn trở về nhà bắt đầu thu dọn hành lý. Cánh cửa bị phá hôm trước vẫn chưa được sửa. Cửa mở toang hoác, hai nhà hàng xóm đối diện đều mở cửa ra trò chuyện với tôi.
"Ly hôn thật rồi à? Trước đây cô đã thấy Sở Dịch Minh và người đàn bà họ Kiều kia có gì đó m/ập mờ, nhưng vì không muốn xen vào chuyện người khác nên cô mới không nói bậy trước mặt cháu."
"Ly hôn là tốt rồi, lần tới dì giới thiệu cho cháu người đàn ông tốt hơn."
Tôi đứng ở cửa, có chút bất lực nhưng vẫn mỉm cười lịch sự từ chối ý tốt của họ.
Tôi cười nói: "Cháu không định ở căn nhà này nữa, định cho thuê lại, phiền mọi người nếu có ai phù hợp thì giới thiệu giúp cháu."
"Nếu nhà ai có người thân muốn ở, vì là hàng xóm láng giềng, cháu có thể lấy giá rẻ hơn một chút."
Đã ly hôn rồi, tôi sẽ về ở cùng bố mẹ. Căn nhà này nhìn vào tôi thấy thực sự khó chịu.
Hôm sau, bố mẹ nhà họ Sở lái xe tải lớn đến giúp dọn hành lý. Họ thực sự không còn mặt mũi nào gặp tôi, lại càng x/ấu hổ khi đối mặt với những người hàng xóm xung quanh. Suốt cả quãng đường, họ đều cúi gằm mặt vì hổ thẹn, không dám ngẩng đầu lên.
Trạng thái tinh thần của Sở Dịch Minh càng lúc càng tệ. Giờ anh ta đã trở thành "người nổi tiếng" của cả khu chung cư. Cứ ra khỏi cửa là bị người già trẻ nhỏ chỉ trỏ.
"Sở Dịch Minh, tại sao anh không c/ứu tôi? Tôi ném cô ta rõ ràng là giúp anh, anh có biết là tôi sắp phải ngồi tù không!"
Tiếng gào khóc sắc lẹm của người phụ nữ vang lên phía sau. Kiều Uyển Cẩm ôm bụng chạy tới, cô ta lao thẳng vào người đàn ông, đi/ên cuồ/ng cào cấu, cắn x/é. Báo cáo giám định thương tật của tôi là trọng thương, cô ta chắc chắn phải ngồi tù.
Sở Dịch Minh vốn đang thất thần không phòng bị, lại thêm mấy ngày không ăn uống, thế mà bị cô ta nhào tới đ/è ngửa xuống đất. Người phụ nữ không kìm được lực, bụng đ/ập thẳng xuống sàn. Ngay lập tức, cô ta kêu thảm thiết, phía dưới bắt đầu ra m/áu.
"A... bụng tôi đ/au quá..."
"Ối trời ơi, chảy m/áu rồi! Mau gọi xe cấp c/ứu, đừng để đứa bé trong bụng cô ta xảy ra chuyện gì."
Mẹ Sở sợ đến trắng mặt, vẫn hoảng hốt lôi điện thoại ra. Dù bà c/ăm gh/ét người đàn bà này, nhưng đứa trẻ trong bụng ít nhất vẫn là vô tội.
Chẳng bao lâu, nơi này đã bị người dân trong khu vây kín. Xe cấp c/ứu đến đưa người đi, chỉ còn lại vũng m/áu trên sàn.
"Không liên quan đến tôi, là cô ta tự ngã, không liên quan đến tôi."
Sở Dịch Minh tinh thần có chút bất ổn, mặt mày tái nhợt, lẩm bẩm những điều kỳ quặc. Anh ta cứ như người mất h/ồn, lặp đi lặp lại câu nói đó. Cuối cùng, trước mắt tối sầm lại, anh ta cũng ngất xỉu.
Tôi không quan tâm đến chuyện náo nhiệt của họ nữa, cũng không muốn bị người ta vây xem, liền xoay người về nhà mình. Tối hôm đó đã có người liên lạc, tôi cho thuê căn nhà thành công. Sau đó, tôi về nhà bố mẹ đẻ dưỡng thương.
Cho đến khi nghe tin tức một lần nữa, tôi mới biết Sở Dịch Minh vì không chịu nổi cú sốc nên đã phát đi/ên.
Mẹ tôi nhắc đến chuyện này trong bữa cơm, cảm thấy rất hả hê: "Đứa trẻ trong bụng Kiều Uyển Cẩm cũng không giữ được, băng huyết phải c/ắt bỏ tử cung mới giữ được mạng."
"Hai kẻ đó đúng là đáng đời, đúng là quả báo ông trời dành cho chúng."
"Con gái ngoan, ăn nhiều gan heo cho bổ m/áu, ngày mai mẹ lại đưa con đi b/ệnh viện tái khám, xem vết thương hồi phục thế nào rồi."
Bà gắp đầy thức ăn vào bát tôi.
Một tháng trôi qua, cuối cùng tôi đi lại cũng không còn chóng mặt, có thể gắng gượng đi thêm được vài bước. Tôi mỉm cười đáp lại: "Vâng ạ."
"Hoàn tất."